Thiên Yết nhìn Cự Giải lo lắng:
-Tay cậu bị sao thế??
-Không sao, chỉ hơi đau chút thôi.
-Hơi đau mà xám ngoét thế kia à??
Xử Nữ hỏi rồi cô thở dài:
-Bảo Bảo mà có ở đây thì tốt.
-Sáng nay chúng ta ăn gì đây?
Nhân Mã xoa xoa bụng, hỏi. Sư Tử nói:
-Hôm qua còn 1/3 con nai và một em thỏ còn sống nhăn nên hôm nay không phải lo thức ăn đâu.
-Haizz, niềm an ủi duy nhất đó là từ khi không còn Kim Ngưu thì chúng ta cũng được ăn uống no nê.
Nhân Mã thở dài.
~~o0o~~
-Ya!! Nhân Mã à, cậu đừng trách tôi ác!!
Kim Ngưu điên tiết xỉ vả Nhân Mã bằng những câu từ không thể văn minh hơn, anh cắn quả táo rồn rột cho hả giận. Thiên Bình tặc lưỡi:
-Cậu có nhìn thấy Bảo Bình không thế?? Xà Phu thì không lo lại đi lo Nhân Mã???
-À, còn thằng ranh này nữa!!
Mắt Ngưu vằn lên:
-Nó dám rút móng tay Bảo Bảo đem đi chơi…
-Ôi đem đi chơi!!
Bạch Dương ngả vào Song Ngư cười ầm ỹ:
-Giống lúc nó tưới xăng lên cậu xong cho cậu cháy bùng bùng chạy đi chơi ý nhở??
Ngưu tức xì khói nhưng không thể nói gì vì sự thật đúng là như vậy. Song Ngư nói:
-Ya~~~~, mình chỉ mong họ chết nhanh nhanh đi để còn ăn đám cưới của mình với Bạch Dương chứ!!
-YAH!! Tôi cũng có người yêu đấy nhé!!
Thiên Bình gào lên còn Kim Ngưu thì tặc lưỡi:
-Đợi Bảo Bảo đến rồi mình sẽ thổ lộ và rồi chúng mình sẽ làm đám cưới~~
-Ôi cái thằng Xà Phu này sao nó làm ăn chậm chạp thế nhỉ??
Bạch Dương cảm thán.
~~o0o~~
23h58…
-Sắp đến giờ rồi.
Cự Giải nói, cô nép mình vào Thiên Yết. Nhân Mã khó chịu:
-Tại sao chúng ta không đứng trước cánh tủ ấy và đợi chứ??
-Ừ, đứng trước cánh tủ và hắn sẽ nhảy ra chọc tiết cậu, cậu muốn thế chứ gì??
Song Tử nói. Một thứ mùi lờm lợm bốc lên làm Xử Nữ vội vàng bịt mũi. Thứ mùi ấy bốc lên từ nơi vết thương của Cự Giải. Nhân Mã tháo lớp vải che vết thương của Cự Giải ra và cô đã sốc. Vết thương đang chuyển thành màu đen và bốc mùi như đống thịt đang phân hủy. Cự Giải nhìn vết thương bằng ánh mắt đau xót và buồn bã, cô nói một câu như bóp nghẹt phổi của mọi người:
-Đến giờ rồi.
Cả đám đồng loạt đứng lên rồi đi về phía phòng Song Tử. Cánh cửa tủ quần áo trông rất bình thường nhưng mọi người cảm thấy như có một lực đẩy vô hình nào đó ngăn cách ọ với cánh tủ. Ma Kết đưa tay ra, mờ cửa tủ nhưng không thấy gì ngoài hai lọ thủy tinh đựng một thứ chất lỏng trong suốt không màu và một tờ giấy nằm bên dưới hai chiếc lọ. Xử Nữ thở hắt ra nhẹ nhõm. Cô cầm mảnh giấy lên và đọc:
Trong thanh sắt đâm vào cánh tay Cự Giải có chứa loại virus năm xưa ta mắc phải, chỉ có điều lần này Cự Giải đã nhiễm nhiều hơn và virus lần này cũng mạnh hơn nên sẽ không chỉ chết lâm sàng mà sẽ chết hẳn. Trong hai lọ này có một lọ là thuốc giải, uống vào sẽ tiêu diệt toàn bộ số virus trong người Cự Giải. Một lọ là thuốc độc, uống vào sẽ đẩy nhanh quá trình phát triển của virus và chết ngay sau khi uống. Đối với người bình thường, uống thuốc độc vào sẽ chết và thuốc giải uống vào cũng sẽ chết.
Coi như đây là điều tốt cuối cùng em có thể làm được cho chị. Xin lỗi chị và mọi người.
Cự Giải run rẩy nhìn Thiên Yết. Anh nói, giọng trầm lạnh:
-50/50??
Rồi bất ngờ hét dựng lên:
-THẰNG KHỈ NÀY CHƠI TRÒ 50/50 VỚI CHÚNG TA??
-Bình tĩnh đi Thiên Yết.
Sư Tử nói và Nhân Mã gật đầu đồng tình. Ma Kết mở nắp một tỏng hai lọ, ngửi rồi nói:
-Không màu, không mùi.
Xử Nữ cũng ngửi lọ còn lại:
-Lọ này cũng thế.
-Vậy thì chỉ tùy thuộc vào vận may của mình thôi.
Cự Giải nói và Thiên Yết đáp:
-Không!! Mình sẽ uống thử, nếu là thuốc độc thì mình chết, nếu là thuốc giải…
-Thì cậu cũng chết.
Nhân Mã nói rồi nhìn thẳng vào Thiên Yết làm anh đứng hình. Cự Giải mỉm cười:
-Yết à, cậu thông minh và dũng cảm, vì thế cậu không thể chết được. Mình đã nhiễm độc thì hai lọ này thuộc về mình. Hơn nữa, nếu chọn đúng lọ thì mình sẽ sống.
-Nhưng…
-Không nhưng nhị gì hết. Xử Nữ, đưa lọ cậu đang cầm cho mình!
Cự Giải cương quyết nói, ánh mắt sáng lấp lánh cương nghị. Xử Nữ buồn rầu:
-Cự Giải à, chúc cậu may mắn!
Cự Giải mỉm cười rồi uống cạn số thuốc trong chiếc lọ Xử Nữ cầm. Cơ thể cô nóng như thiêu đốt, ruột gan như tan ra từng mảnh. Cự Giải kêu lên rồi ngã gục xuống, toàn thân chuyển màu xám ngoét. Thiên Yết sợ hãi giật phăng chiếc lọ Ma Kết đang cầm rồi đổ hết thuốc giải vào miệng Cự Giải nhưng đã quá muộn, cơ thể cô không thể tiếp nhận thêm thuốc. Thiên Yết đau đớn ôm chặt cô vào lòng. Dần dần, một mùi hôi thối kinh khủng bốc lên từ Cự Giải. Cô cố mở khuôn miệng đang phân hủy, nói:
-Yết à, mình...
Chưa kịp nói hết câu thì cô chết. Thiên Yết gào thét điên cuồng, ôm lấy thân thể đã phân hủy của Cự Giải mặc cho mùi hôi thối ấy bám vào người anh. Xử Nữ nói:
-Thôi đi Thiên Yết!
-TẠI CHỊ!!! TẠI SAO CHỊ LẠI ĐƯA CHO CẬU ẤY LỌ THUỐC ĐÓ???
Thiên Yết gào lên còn Ma Kết thì nói:
-Đó là lựa chọn của Cự Giài, không phải lỗi của Xử Nữ. Mau đứng lên đi, mọi người ở đây cần cậu.
-IM ĐI!! CỰ GIẢI…
Thiên Yết uất ức gào lên. Sau một lúc gào thét khản cổ, Thiên Yết bỗng im lặng. Ánh mắt anh đục ngầu đầy sự căm hờn. Anh nói, chất giọng lạnh lẽo như vọng lên từ địa ngục:
-Chúng ta phải giết Xà Phu. Ngay bây giờ.
-Được thôi. Mã Mã cũng đồng ý rồi.
Sư Tử gật đầu. Anh đang ôm chặt Mã Mã (cái tên Sư Tử này sao lợi dụng thời cơ thế nhở?? =.="). Ma Kết nói:
-Được.
Xử Nữ gật đầu còn Song Tử thì do dự một lúc rồi nói:
-Bắt đầu thôi.
-Song Tử, cậu làm gì thế?
Nhân Mã vỏng vót gọi vào trong nhà vệ sinh nơi Song Tử đang ngồi. Anh nói:
-Các cậu cứ đi đi, yên tâm, mình sẽ ở nhà.
-Mình không muốn cậu giống Song Ngư đâu.
Sư Tử nói. Song Tử ngồi từ trong vọng ra:
-Bây giờ thì mình không thể đi được!!
Ma Kết sốt ruột:
-Sư Tử và Nhân Mã ở lại đây đi. Mình, Thiên Yết và Xử Nữ sẽ đi.
-Chỉ có ba cậu thôi thì liệu có ổn không?
Nhân Mã lo lắng hỏi còn Song Tử thì lại nói vọng ra:
-Các cậu cứ đi hết đi, mình không đáng để các cậu phải bận tâm đâu.
-Cậu đang nói gì thế?
Xử Nữ ngán ngẩm hỏi rồi cô ra hiệu cho Mã và Sư ở lại với Song Tử. Nhân Mã đặt tay lên vai cô chúc may mắn rồi cả ba người cùng đi ra biển.
Sóng biển hôm nay gầm gào dữ dội. Những con sóng bạc đầu hung dữ tới tấp ập vào bãi cát trắng mịn màng. Thiên Yết – với khuôn mặt không biểu cảm, Ma Kết hơi buồn rầu và Xử Nữ thì thất vọng. Cả ba cùng nhau bơi về phía cái hang kinh tởm ấy một lần nữa.
~~o0o~~
Song Tử nắm chặt con dao mạ vàng của Xử Nữ, anh từ từ rạch một đường trên cổ tay rồi ngâm vào bồn tắm xả đầy nước nóng. Anh thật sự không hiểu anh đã làm những gì trong những ngày qua. Toàn bộ những ngày qua, trong anh như có 2 con người thay nhau sống…(đoạn này mình bí quá rồi :<)
~~o0o~~
Được một lúc, Nhân Mã nói:
-Sư Tử à, cậu đứng đây nhé! Mình phải đi uống nước đã.
-Mình đi cùng cậu.
Sư Tử nói rồi định rời đi nhưng Nhân Mã cản lại:
-Cậu mà đi thì Song Tử sẽ ra sao?
-Nhưng…
Nhân Mã chặn lời nói của Sư Tử bằng một nụ hôn làm hai con mắt của bạn Sư lòi hẳn ra ngoài rồi ngoan ngoãn đứng im nhìn bạn Mã đi về phía phòng khách.
~~o0o~~
Chính Nhân Mã cũng bất ngờ về những gì cô vừa làm, mặt cô bất giác đỏ ửng và nóng bừng như thiêu đốt. Nhân Mã lập cập cầm cốc nước lên và uống. Qua khóe mắt, cô nhìn thấy một kẻ với khuôn mặt cuốn băng trắng toát đứng ngoài cửa sổ, trên tay là một khẩu súng đang chĩa về phía cô…
…ĐOÀNG...
~~o0o~~
…ĐOÀNG…
Tiếng súng lôi Sư Tử ra khỏi sự mơ màng. Anh giật mình chạy thẳng ra phòng khách và thấy Nhân Mã đang nằm trên sàn nhà, máu chảy lênh láng xung quanh xác cô. Sư Tử quỳ xuống cạnh xác Nhân Mã, mắt anh mờ đi như không tin vào sự thật.
-Mã…Mã Mã à…Mã Mã à…
Sư Tử ôm chặt xác Nhân Mã và gọi tên cô rồi lảm nhảm như người điên mà không để ý thấy một kẻ với khuôn mặt cuốn băng trắng một lần nữa giơ súng lên ngoài cửa sổ…
Tiếng súng vang lên…
Sư Tử gục xuống…
Ôm chặt xác Nhân Mã…
~~o0o~~
Song Tử giật mình nhổm dậy khi nghe hai tiếng súng vang lên chỉ cách nhau vài phút nhưng rồi anh nhanh chóng gục xuống vì choáng váng bởi mất nhiều máu và cũng vì anh không thể bảo vệ ai được nữa. Cánh cửa phòng vệ sinh mở ra, một kẻ cuốn băng trắng nồng nặc mùi thuốc súng bước vào. Hắn băng lại chỗ cứa ở cổ tay Song Tử, trói chặt anh lại và lôi anh đi. Hắn cười khe khẽ:
-Chưa đến lượt anh đâu, anh trai yêu dấu…
~~o0o~~
Thiên Yết, Ma Kết và Xử Nữ dừng lại trước cửa hang và một lần nữa thứ mùi kinh tởm ấy xộc vào mũi họ. Nhưng lần này còn có mùi khác: máu tươi…tanh tưởi…
Xử Nữ ngó đầu vào hang và cô nhìn thấy trên trần hang là các loại dao, kiếm,...treo lủng lẳng. Giữa phòng là Bảo Bình đang bị trói nghiến trên ghế, miệng bị bịt chặt và nhốt trong một chiếc lồng sắt, mười đầu ngón tay bị rút móng chảy đầy máu nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà. Trên đầu cô là một ngọn nến rất to đang cháy bị cố định trên đỉnh đầu cô, sáp nến đã nhễu xuống hơn nửa khuôn mặt xinh đẹp của Bảo Bình. Chỉ vài phút nữa thôi, sáp nến sẽ chảy xuống mũi và bít mũi Bảo Bình lại và cô sẽ chết vì không thể thở. Xử Nữ hốt hoảng chạy đến, cô cuống cuồng tìm cách mở khóa. Xử Nữ rung lắc cái ổ khóa to tướng một cách nhiệt tình. Ma Kết và Thiên Yết chạy vào ngay sau đó và cả ba cùng tìm cách mở ổ khóa. Ngoài cửa hang có tiếng nước bị xáo động làm Thiên Yết, Ma Kết và Xử Nữ giật mình. Cả ba đứng trân trân nhìn ra phía cửa hang. Xà Phu với khuôn mặt cuốn băng trắng vác Song Tử trên vai rồi tiến vào hang. Hắn quăng Song Tử xuống nền đất rồi nhìn xung quanh và phát hiện ra Thiên Yết, Ma Kết và Xử Nữ. Thiên Yết lao đến nhưng bị Xà Phu húc cùi chỏ vào gáy nên Yết mất đà ngã xuống biển. Ma Kết lập tức chạy lại và khống chế hai tay của Xà Phu mặc cho hắn chống cự quyết liệt. Những con dao sắc nhọn trên trần nhà rung lên khe khẽ thu hút sự chú ý của cả Ma Kết, Xà Phu và Xử Nữ. Ma Kết nhìn Xử Nữ gật đầu còn Xử Nữ nhìn Ma Kết lắc đầu, đôi mắt cô – lần đầu tiên – chảy ra những giọt nước mắt trong như pha lê. Ma Kết gào lên:
-GIẾT BỌN MÌNH ĐI XỬ NỮ!!!
-Mình không thể!!
Xử Nữ nức nở. Xà Phu vẫn đang cầm khẩu súng ở tay, liên tục nã đạn vào bất kỳ bộ phận nào trên người Ma Kết mà hắn có thể với tới. Ma Kết cắn răng chịu đựng, lực khống chế anh tác động lên Xà Phu đã yếu đi nhiều:
-Giết..bọn…mình…đi…Xử Nữ à…mình…yê…
Xà Phu vùng vẫy cố thoát ra khỏi gọng kìm của Ma Kết. Xử Nữ ràn rụa nước mắt, cô rút con dao mạ vàng đẹp đẽ rồi phi thẳng lên chỗ những con dao đang treo lủng lẳng. Một trận mưa dao đổ xuống đầu Ma Kết và Xà Phu. Xà Phu – với thân thủ nhanh nhẹn – thoát ra được. Ma Kết do bị thương nên đã bị chôn vùi dưới đống dao. Những con dao sắc lẻm và sáng bóng cắm chi chít trên cơ thể anh, thật khó để nhận ra cái xác ấy từng là một cá thể đẹp đẽ. Xử Nữ đau đớn lao đến xác Ma Kết, không màng đến Xà Phu đang đứng bên cạnh. Cô khóc lóc thảm thiết và ôm chặt xá Ma Kết cho đến khi một giọng nói lạnh lùng cất lên:
-Chị thích hắn?
Xử Nữ nhìn Xà Phu bằng con mắt đẫm nước. Cô nói:
-Kh…không, không hề…
Rồi cô đứng lên, tiến gần đến Xà Phu, đôi mắt cô vô hồn như một cái xác sống. Xử Nữ lại gần Xà Phu rồi ôm hắn thật chặt, thì thầm:
-Xà Phu à…
Cô nhẹ nhàng rút con dao be bé mạ vàng từ trong tay áo sơ mi ra, lấy đà rồi đâm phập vào người Xà Phu rồi bật khóc:
-Chị xin lỗi…Xà Phu…Xin lỗi…
Một tiếng súng chói tai vang lên, Xử Nữ cảm nhận được thứ gì đó ghim sâu vào người cô…đau nhói…thứ chất lỏng nóng ấm sền sệt chảy đầy áo, liền theo đó là tiếng nói lạnh lẽo tuy đã có phần mềm lại:
-Em…cũng xin lỗi…
~~o0o~~
Tiếng súng đánh thức Song Tử đang nằm mê man trên sàn hang lạnh lẽo. Anh mở mắt nhìn xung quanh: Bảo Bình bị nhốt trong lồng, mặt cô phủ đầy sáp nến. Ma Kết nằm giữa hang với hàng tá dao cắm trên người. Xử Nữ và Xà Phu cũng đã chết. Song Tử gượng đứng dậy, anh ngửi thấy trong không khí có mùi xăng (đoạn này có vẻ điêu ) anh lần theo mùi xăng trong không khí và đi sâu vào hang. Sâu trong hang là hàng tá những bình xăng và bật lửa. Song Tử gom tất cả xác chết của mọi người lại một chỗ, tưới xăng lên rồi đốt, chỉ riêng xác Thiên Yết không tìm được. Song Tử thả một que diêm xuống đám xác chết đầy xăng và ngọn lửa nhanh chóng ngoạm lấy 10 cái xác mới chết hoặc đang phân hủy. Song Tử cười khùng khục như phát điên. Anh tự lảm nhảm nói chuyện một mình với những xác chết, khi ngọn lửa bén đến thân xác của Xà Phu anh cười:
-Xà Phu~~~~ mày đã hủy hoại tất cả những gì tao yêu quý rồi, mày hài lòng chưa??? Tao đã quá bất cẩn khi không giết hẳn mày, tao đã quá bất cẩn, bất cẩn quá…Nhưng không sao, dù sao bây giờ mày cũng chết rồi…chúng ta nên ôn nghèo kể khổ chút chứ nhỉ??
Song Tử lại cười một cách điên dại. Anh đã điên, điên mất rồi. Điên vì mất tất cả những gì anh yêu quý nhất và trân trọng nhất. Song Tử mải kể lại mọi chuyện cho những cái xác vô hồn ấy nghe mà không để ý đằng sau lưng anh có một bóng đen sũng nước, ánh mắt lạnh lẽo vô cảm đang im lặng ngồi nghe. Khi Song Tử kết thúc câu chuyện cũng là lúc cái bóng ấy lên tiếng:
-Thì ra là thế…
Song Tử giật mình quay lại nhìn cái bóng đen sì ấy và trợn mắt ngạc nhiên khi thấy Thiên Yết đang ngồi đó, mép nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Thiên Yết cầm trong tay một con dao từ từ tiến đến gần Song Tử. Anh đâm con dao vào mắt Song Tử rồi từ từ móc mắt Song Tử ra mặc cho cậu ta gào thét đau đớn. Liền đó, Thiên Yết rút hết móng tay của Song Tử, nói bằng chất giọng khinh miệt:
-Vì cậu mà họ đã chết. Cậu sẽ phải chịu đựng…những gì mà họ đã phải chịu…
Thiên Yết rưới xăng lên người Song Tử rồi đẩy anh vào ngọn lửa man dại đang cháy. Song Tử kêu la thảm thiết đau đớn. Thiên Yết buồn bã tự rưới xăng lên người rồi lại gần cái xác hôi thối của Cự Giải. Anh ôm chặt cô vào lòng, để ngọn lửa tàn ác liếm lên người rồi bùng cháy…
~~o0o~~
12 TÀI PHIỆT TRẺ TUỔI CỦA ĐẤT NƯỚC ĐÃ CHẾT TRÊN ĐẢO THIÊN ĐƯỜNG
Một tờ báo đã giật tít như thế. Dư luận xôn xao bàn tán và đảo Thiên Đường bị niêm phong vĩnh viễn. Gia đình của 12 chòm sao vẫn tỉnh bơ trước làn sóng dư luận, đơn giản 12 chòm sao chỉ là những quân cờ trên bàn cờ kinh doanh của họ. Muốn thắng một ván cờ thì phải thí vài con tốt. 12 chòm sao đã chết, không ai biết sát nhân thật sự là ai cũng không ai biết câu chuyện đau đớn ẩn giấu đằng sau. Họ chỉ nghĩ kẻ giết người là một kẻ tâm thần, thế thôi…