| 10:55 | 31/05/26 |
Chương 1: Đại Lễ Nghìn Năm Thăng Long.
Chương 1: Đại Lễ Ngìn Năm Thăng Long.
Hôm nay là ngày mùng 10 tháng 10 năm 2010, là ngày kỉ niệm một nghìn năm Thăng Long của nước Việt Nam. Buổi đại lễ này sẽ được diễn ra trong vòng mười ngày liên tục, để chứng tỏ tinh thần uống nước nhớ nguồn, và tuyên truyền quảng bá văn hóa và truyền thống của con rồng cháu tiên chúng ta, ngoài ra nó còn nhân mạnh và đề cao niềm tự hào dân tộc, tự hào là con rồng cháu tiên, là công dân của đất nước Việt Nam yêu quý. Mặc dù buổi lễ chính thức bắt đầu từ mười giờ sáng, thế nhưng mới có tám giờ sáng mà người dân từ mọi miền đất nước đã đổ về đây để cùng chung vui và sum vầy. Khắp mỏi nèo đường trong phạm vi thành phố Hà Nội đã được trăng hoa kết đèn, khẩu hiểu và băng rôn tung bay phất phới trong gió.
Nếu đi dọc con đường xung quanh hồ Gươm, bạn có thể cảm nhận được cái niềm tự hào khi mình là con rồng cháu tiên, là một công dân của đất nước Việt Nam khi ngắm nhìn những thứ được trang trí rất đẹp mắt và lộng lẫy. Ngoài những người dân đến từ mọi miền của đất nước đã hội tụ về đây, chúng ta còn nhiệt liệt chào đón những vị khách du lịch, những người bạn quốc tế cũng đến đây để chung vui cùng. Thời tiết Hà Nội ngày hôm nay thật là tuyệt vời, những cơn gió nhẹ thổi mang cái không khí mùa thu tới, đồng thời những tia nắng ấm áp chiếu xuống khiến cho con người ta có một cái cảm giác an lành và thư thái tột cùng.
Trong cái không khí sôi nổi, tràn đầy niềm tự hào dân tộc này, có nhiều người Hà Nội cũng đổ ra đường để cùng chung vui, tuy nhiên cũng có một số người lấy lí do vì ngoài đường quá đông đúc, thêm vào đó mấy khi mới có một lần được nghỉ dài như thế này, nên họ quyết định ở nhà cùng gia đình, tham gia buổi đại lễ thông qua màn hình ti vi. Biết rằng đây là một ngày trọng đại của đất nước Việt Nam, hay như của toàn dân tộc, thêm vào đó Hà Nội vốn chỉ là một thành phố bé nên khó lòng chứa hết được toàn bộ người dân đổ dồn về, việc giữ gìn an ninh trật tự trong ngày vui là điều cần thiết hơn cả.
Với lý do đó, bộ quốc phòng đã ra lệnh huy động toàn bộ lực lượng cảnh sát kể cả quân đội có mặt để sẵn sàng ứng phó, ngoài việc phân luồng giao thông, lực lượng công an cũng như quân đội còn có nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự, để mọi người cùng nhau yên tâm tham gia đại lễ. Ngoài ra, còn có nguồn tin mật báo rằng sẽ có kẻ nhân cái ngày vui của đất nước mà tìm cách phá hoại, hay như thảm sát hàng loạt. Mặc dù không thể xác thực được liều nguồn tin đó là đúng hay sai, bộ quốc phòng còn ra lệnh toàn bộ các chiến sĩ công an, bộ đội mang theo vũ khí bên mình để đề phòng điều không hay sẽ xảy ra.
… Ngoài lan can tầng 3, thuộc quán HighLand Coffe, tại tòa nhà Hàm Cá Mập …
Người ngồi trên này cũng đông không kém, có lẽ họ đã quá mệt mỏi với việc chen lấn dưới đường phố đông đúc, mà tìm cho mình một chỗ ngồi trên cao, để thưởng thức một ly cà phê và ngắm nhìn dòng người đông đúc ở dưới. Trong quán thì rất đông, nhưng ngoài lan can chỉ có ba người ngồi ngoài, xung quanh là vô số những chiến sĩ công an mặc quân phục đứng canh gác. Tú cầm tách cà phê lên làm một ngụm, cái mùi cà phê xộc thẳng lên mũi của hắn, một cảm giác thật khoan khoái. Ngồi bên cạnh Tú còn có Lâm và Linh, Tú đặt tách cà phê xuống rồi quay qua hỏi Lâm:
- Cậu đã sẵn sàng chưa?
Lâm nhìn Tú đáp:
- Thưa anh, em đã sẵn sàng.
Tú mỉm cười, thế rồi hắn quay qua phía Linh hỏi:
- Cô chắc là chồng cô, thiếu tá Minh, đang đứng dưới kia chứ.
Linh không đáp lời, cô chỉ đưa mắt nhìn cái khuôn mặt của Tú, thế rồi cô ta khẽ gật đầu. Tú mỉm cười hắn nhìn xuống chỗ sân khấu gần đài phun nước nói:
- Cuộc vui chuẩn bị bắt đầu rồi.
… Bên dưới, giữa dòng người đông đúc …
Sơn, Nhân, và Dương bọn chúng được Tú giao cho trọng trách cầm đầu ba toán lực lượng tạo phản dả dạng là cảnh sát. Ba tên này cũng đứng ngay gần cái sân khấu tại đài phun nước đợi tới lúc ra tay. Cách đó không xa, trên đường Lý Thường Kiệt là hai xe tải xanh bọc thép biển đỏ, bên trong là mấy người điều khiển, theo dõi mọi thứ qua hỉnh ảnh thu được từ vệ tinh, và tất nhiên, trong những người trực tiếp theo dõi tình hình đó bao gồm cả Linh Linh, My và Mỹ. Ba người này ngồi trong đó một mặt theo dõi tình hình, một mặt chỉ huy lực lượng phản động tới các điểm then chốt như kế hoạch đã bàn giao.
Tại thời điểm này, Minh và Uy đồng thời cũng có mặt để cùng các anh em giữ gìn trật tự an ninh. Tuy nhiên hai người đứng ở hai vị trí khác nhau, Minh thì đứng canh ngay tại sân khấu gần đài phun nước, còn Uy được cấp trên giao việc tiếp quản sân khấu ngay tại vườn hoa Lý Thái Tổ. Kim đồng hồ chỉ đúng mười giờ, một phát ngôn viên đứng lên sân khấu tại đài phun nước nói:
- Kính thưa toàn thể các vị khán giả, để mở đầu cho đại lễ nghìn năm Thăng Long năm này. Chúng tôi xin gửi tới mọi người, một loạt những ca khúc ca ngợi về đất nôn núi sông nước của dân tộc ta.
Lập tức tiếng nhạc tiếng ca hát nổi lên, và không chỉ có mỗi sân khấu đó, mà một loạt những sân khấu khác cũng bắt đầu nổi tiếng nhạc và tiếng ca hát để bắt đầu buổi lễ kỉ niệm một nghìn năm Thăng Long. Tú ngồi trên mỉm cười, thế rồi Tú truyền lệnh cho Linh Linh qua thần giao cách cảm. Linh Linh ngồi tại một chiếc xe bọc thép theo dõi toàn cảnh quanh Chung Giới Môn, chợt một tiếng nói vang vọng bên tai cô, "Bắt đầu đi", Linh Linh đáp trả bằng cách truyền tin lại, "Vâng thưa tướng quân".
Sau đó Linh Linh dùng thuật thần giao cách cảm chuyền tin cho tất cả lực lượng phản động, "bắt đầu dàn quân, yêu cầu các đơn vị vào vị trí chuẩn bị". Lực lượng phản động nhân được tin, tất cả lẳng lẳng đi về những vị trí then chốt để chuẩn bị tiến hành chiến dịch. Sau một loạt những ca khúc về non nước sông núi của đất nước Việt Nam hùng mạnh, là một ca khúc mới mà giới trẻ đang thịnh hành được mang tên "nơi tôi thuộc về". Ngay khi bài hát được cất lên, Hàng vạn học sinh sinh viên đã cùng nhau hát với ca sĩ, khiến cho tiếng nhạc vang xa bao chùm lấy cả thành phố Hà Nội. Đây quả thật là một bài hát nâng cao tinh thần yêu nước, niềm tự hào dân tộc của giới trẻ hiện này:
Mảnh đất này, cái nơi tôi đã sinh ra và lớn lên
Trải qua bao nhiều thăng trầm vẫn cứ hiên ngang mà tiến lên
Bao nhiêu con người ngã xuống, bao nhiêu con người đứng dậy
Thì đất nước tôi vẫn chung lời ca ý chí không thể nào lung lay
Ngày hôm nay, đêm đen quá khứ đã tạm rời xa
Để trải nắng vàng cuộc sống mới ra khắp trăm nơi và
Hương hoa sữa thơm nồng lan tỏa ra từng góc phố
Tà áo dài thướt tha trong gió, ru êm trong những tấc thơ
Lang thang trên con phố vắng, ngắm nhìn cảnh vật yên bình
Cố gắng níu giữ lại những khoảnh khắc nên thơ cho riêng mình
Sà vào một quán ven đường, gọi vài món ăn quen thuộc
Những gì đã quá thân thương, xa mấy cũng không sao quên được
Rồi rảo bước tới những con đường tấp nập người qua
Nghe đâu đó có người nghệ sĩ đang ôm đàn cất lời ca
Nam nữ nắm tay, lũ trẻ chạy nhảy, và vài cụ già đang tập dưỡng sinh
Tất cả vẽ nên bức tranh hoàn hảo về một mảnh đất thanh bình.
Từng dòng cảm xúc vang trong câu ca
Kể về đất nước nơi tôi sinh ra
Tình yêu đất mẹ nơi tôi thuộc về
Thoảng mùi hoa sữa lan trong không gian
Dọc từng góc phố mênh mang thênh thang
Mùi hương phố quen ngập tràn sức sống
Nắng vàng trải lên muôn ngàn trái tim đang hát gọi, yêu quá đi thôi, đất nước tôi ơi.
Bước chân trên con phố, ngắm nhìn nơi tôi đã sinh ra
Những âm thanh ồn ào phố xá như đang hát lên bài tình ca
Mùi khói xăng hòa cùng hương hoa sữa được những cơn gió mang xa
Cùng với ánh mai tới mọi con ngõ, từng con phố nhỏ ngang qua
Thả hồn vào tự tại, trầm lặng bên ly trà đá hay cà phê
Trong quán nhỏ bên hồ quen thuộc, đơn giản vậy mà ta thấy thỏa thuê
Yêu ngày hè sáng nắng chiều mưa như người yêu xưa vẫn hay giận dỗi
Thương chiều đông buồn ngồi nghe giá buốt luồn trong hơi thở, ngắm ngày dần trôi
Khoai nướng nóng, gánh hàng rong, chén nước chè nơi quán bán dạo
Vẳng tiếng rao cùng mùi cháo khi sớm mai cùng nắng sáng đang chào
Những gian lao cùng với bao cảm xúc dạt dào mang vào nụ cười đang trao
Thật đẹp làm sao, những điều bình dị bỗng trở nên hoàn hảo
Nơi tôi sinh còn mang nhiều vất vả, như bóng mẹ trong ráng chiều tất tả
Nơi tôi sinh như lời em hát, tha thiết tình làn điệu dân ca
Thiên tuyệt tác bền chí kiên can, 4000 năm ngoại bang khiếp đảm
Tuôn chảy trong sâu huyết quản, một dòng máu Việt Nam.
20 năm, như vậy có lẽ là chưa đủ
Tôi muốn viết thêm nhiều điều, tay cầm bút mà chưa ngủ
Tí tách từng tiếng đêm Hà Nội giọt mưa thu
Khí phách hùng thiêng đưa tôi về miền xưa cũ
Nơi đó màu cờ nhuộm máu đỏ, để bây giờ đất nước ấm no
Nơi đó quân địch dẫm nát cỏ, trai tráng cầm súng ko đắn đo
Trải qua bao sóng gió thì đất mẹ vẫn ngàn năm đứng vững
Và giờ nơi đó sao vàng cờ đỏ rợp trời bay không ngừng
Không dừng, tôi vẫn bước, lòng yêu nước luôn dâng trào
Không ngừng, sẽ cố gắng vì tôi đã luôn tin vào
Việt Nam, nơi tôi sinh, nuôi tôi lớn để khẳng định mình
Việt Nam ở trong tim, Việt Nam tôi ngắm nhìn.