| 10:55 | 31/05/26 |
Chương 1: Đại Lễ Nghìn Năm Thăng Long. (2)
Ngay khi bài hát vừa kết thúc, Tú quay qua Lâm nói:
- Đã đến lúc rồi, phong tỏa con Kim Long này lại.
Lâm tuận lệnh, thế rồi hắn đứng lên, Lâm vân lực đưa hai tay lên trước mặt. Lập tức khắp người hắn vằn vện nổi lên, thế rồi ở giữa hai bàn tay của Lâm hiện ra hình ảnh quả địa cầu nho nhỏ xoay tròn. Lâm lẩm nhẩm đọc một thứ thần trú gì đó, thế rồi lập tức những vằn vện trên người hắn bốc lên một thứ khói đen, thứ khói đó bay lại phía quả địa cầu nhỏ trên tay Lâm, chúng thẩm thấu vào quả địa cầu. Lập tức toàn bộ lãnh thổ nước Việt Nam biến thành một mầu đen xì. Lâm vận lực áp hai bàn tay lại vào nhau, chỉ thấy quả địa cầu vỡ tung, một thứ bột mầu đen bắt đầu lan tỏa khắp không gian, cuốn theo chiều gió mà bao phủ lấy bầu trời rồi lan rộng ra. Ngay lúc này đây, một cơn động đất xuất hiện khiến cho mọi người vô cùng sợ hãi và hoảng loạn. Mọi thông tin liên lạc đã bị cắt đứt, tiếng nhạc tiếng ca hát cũng ngừng hết lại.
Thế rồi nhanh như cắt, Lâm nhảy qua lan can phi người thẳng xuống dưới sân khấu cạnh đài phun nước. Lâm đứng đối diện người dẫn chương trình, chỉ tội cho người này chưa kịp nói năng gì thì bị Lâm hóa trên tay ra một thanh kiếm đen chém đứt đầu. Khán giả đứng dưới nhìn thấy cảnh đó thì sợ hãi, hét toáng lên, rồi bắt đầu đè lên nhau chạy chốn. Các chiến sĩ công an và lực lượng quân đội thấy có án mạng như vậy lập tức rút súng lao hết về phía Lâm. Nhưng ngay khi họ kịp nhận biết được chuyện gì đang diễn ra thì những người đồng đội của họ, những kẻ nằm vùng liền cởi bỏ bộ quân phục ở ngoài, bên trong bọn chúng mặc một bộ quần áo đen. Sau đó chúng rút trong túi ra một cái khăn đen quấn ngang đầu, trên khăn có dòng chứ "Hắc Đế". Sau khi thay đổi trang phục, ngay lập tức những kẻ phản động này quay qua đánh và giết những chiến sĩ công an, những chiến sĩ bộ đội không mặc chung một trang phục đen như chúng.
Tiếng súng nổ vang trời, thế rồi tiếng khóc lóc, gào thét bao chùm lấy toàn bộ thành phố Hà Nội. Lúc này đây, ngay cả Sơn, Dương, và Nhân cũng cùng với quân của mình thỏa sức chém giết tất cả những người nào mà cả gán chống lại bọn chúng. Nhận được tin có bạo loạn, toàn bộ lực lượng quân đội đang diệu hành gần Viện Bảo Tàng Không Quân lập tức lên xe tiến tới hồ Gươm để dẹp loạn. Nhưng ngay khi họ vừa tiếp cận hồ Gươm thì Mười Họa xuất hiện, hắn kéo theo cả quỷ binh và linh thú chui từ dưới đất lên để đón đầu lực lượng giải cứu vậy. Như một kết quả hiển nhiên, phàm phu tục tử thì làm sao có thể chống lại được thế lực tà ma yêu đạo. Chẳng mấy chốc mà lực lượng giữ gìn an ninh trật tự, hay như binh đoàn bộ đội tới giải cứu hồ Gươm đều đã bị dập tắt. Khắp khu vực xung quanh Chung Giới Môn hiện giờ là một cảnh tượng hoang tàn, người chết khắp nơi, máu me tung tóe. Ai ai cũng sợ hãi khi họ nhìn thấy quỷ binh và linh thú, tuy nhiên, có nhiều người nhận ra rằng quân phản động và những con quỷ kia chỉ tấn công những ai tìm cách bỏ chạy hay như chống đối lại mà thôi. Lập tức không ai bảo ai, tất cả đều ngồi xuống đất và đưa hai tay lên đầu ý như đầu hàng vậy. Quả như họ nghĩ, khi họ làm vậy, quỷ binh, linh thú hay như quân phản động không hề động tới họ mà chỉ đi trấn áp những kẻ khác còn đang cố tình chống đối lại. Uy cùng với đồng đội mặc dù đã cố sức chống trả, nhưng giờ chỉ còn lại Uy bị bao vây bởi bốn tên quỷ binh cầm nỏ liên thanh. Nhận thấy rằng súng của mình không thể làm gì được chúng, Uy nảy ra kế, chú ta buông xúng và quỳ xuống đưa hai tay lên đầu, có lẽ chú ta nghĩ rằng "sống ngày hôm nay, để ngày mai tiếp tục chiến đấu".
Quay trở lại sân khấu chính, những người còn sống sót đều đã đầu hàng, họ ngồi xuống im lặng trong sợ hãi và đưa hai tay run rẩy lên đầu. Chỉ còn mình Minh và Phương là đứng chống trả quyết liệt. Minh do có khẩu súng đặc biệt do cấp trên giao phó, nên cậu hạ gục được một số linh thú, còn âm binh chỉ có thể khiến chúng bị thương mà thôi. Từ đằng xa, một tên quỷ binh sát thủ cầm cây cung dài ngắm về phía Phương, thê rồi hắn bắn một mũi tên ngay chính họng Phương. Chỉ thấy Phương đổ gục người xuống đất, thấy vậy, Minh vội quỳ xuống bên cạnh lay Phương và gọi trong nước mắt:
- Phương! Cậu có làm sao không?! Phương …
Thừa lúc Minh không để ý, những tên quỷ binh khác từ từ tạo thành một vòng tròn bao vây và cùng nhau tiến lại phía Minh. Phương nằm đó im lìm không nhúc nhích, quá đau lòng khi thấy đồng nghiệp mình phải bỏ mạng, Minh điên tiết buông Phương ra, cậu ta đứng lên bắn thêm mấy phát nữa, nhưng súng của Minh đã hết đạn. Ngay tức thì một tên quỷ binh tiến nhanh lại, hắn cầm cán nỏ nện mạnh vào mặt Minh khiến cậu ta bất tỉnh ngã gục người xuống đât. Linh nhìn thấy cảnh đó từ trên cao thì cô cảm thấy rối bời trong lòng, "không lẽ việc mình đang làm là sai?", Linh thầm nghĩ. Tú thấy mọi việc đã êm ả, Hắn tung người nhẩy từ trên lầu xuống thẳng sân khấu. Lâm thấy Tú đã có mặt, bền lùi lại về phía sau. Lúc này thì cả Dương, Sơn, Nhân, Chiến, Mỹ, My, Linh Linh cùng có mặt và tiến lên sân khấu đứng sau Tú. Trền bầu trời mây đen kéo đến tối sầm lại, cứ như thể Thiên Phụ đang che đi không muốn nhìn thấy cảnh con rồng cháu tiên chịu khổ đau vậy. Tú tiến lên phía trước mấy bước, hắn lấy giọng rồi nói:
- Xin chào tất cả các bạn, hay nói đúng hơn, xin chào con rồng cháu tiên.
Thật là kì lạ, tiếng nói của hắn vang vọng khắp nơi, đứng bất kì ở chỗ nào trên đất nước Việt Nam đều có thể nghe thấy hắn nói được. Lập tức toàn bộ con rồng cháu tiên kinh hãi, những ai đang quỳ tại Chung Giới Môn đều hướng mắt hết về phía khán đài nơi Tú đang đứng. Tú tiếp lời:
- Chắc hẳn các bạn đang tự hỏi, tôi là ai? Điều đó không quan trọng, điều quan trọng bây giờ là tôi sẽ làm gì với các bạn. Và tôi tin rằng, binh lính của tôi lúc nào cũng ở trong trạng thái thèm khát máu và thịt lắm đó.
Nghe hết câu này, tất thể ai ai cũng rùng mình sợ hãi. Chợt đâu đó ở bên dưới đường ngay cạnh khán đài, trong đám đông người dân đang quỳ gối kia có một đứa bé gái khóc toáng lên:
- Mẹ ơi! Huhhuhuhu … con sợ lắm! huhuhuhu
Người mẹ hết sức dỗ dành và cố tìm cách để làm cho đứa con mình im lặng. Tú nghe thấy tiếng khóc đó thì hắn yên lặng như thể bị làm phiền vậy. Nhân như hiểu ý, hắn tiến tới, tay rút khẩu súng lục bên hông ra, chỉ nghe tiếng súng nổ vang trời. Đứa bé gãi ngã gục xuống đất, máu chảy lênh láng. Người mẹ lúc này mới hét toáng lên, bà ta ôm lấy đứa con đã chết mà gào khóc nức nở. Thế rồi bà quay về phía Nhân chửi bới trong nước mắt:
- Quân khốn nạn! đứa bé nó có tội tình gì ?! nó có tội tình gì mà chúng mày giết nó?! Chúng mày là đồ ác quỷ?! Ông trời sẽ…
Chưa kịp nói hết câu, chỉ nghe thấy thấy một tiếng súng nữa vang lên, người mẹ ngã gục xuống nền đất lạnh, trong tay vẫn ôm chặt lấy đứa con của mình. Trước cảnh tượng đó, tất thẩy mọi người ai cũng run rẩy sợ hãi. Lúc này Tú mới nói tiếp:
- Trước hết, tôi muốn nói rằng việc giết các bạn không phải là điều mà tôi muốn làm. Tôi sẽ cho các bạn, những con rồng cháu tiên có được một cơ hội sống. Tuy nhiên, tôi chỉ muốn các bạn nhận ra rằng…
Thế rồi Tú chỉ tay lên trời, cái bầu trời mây đen tối kia mà nói:
- Cái kẻ mà các bạn coi là thần thánh trên kia đã làm gì mà khiến cho các bạn hết lòng thờ phụng hắn như vậy? Ngay như bây giờ đây, thư hỏi ngay cái lúc mà các bạn chịu khổ đau hoạn nạn thế này thì hắn ở đâu? Hắn có làm gì để giúp các bạn chưa? Hay đơn thuần là hắn chỉ phủ lên đầu các bạn những đám mây đen kia mà thôi?
Một tiếng sấm nổ vang trời, không một ai nói gì. Những hạt mưa lất phất rơi, thế rồi dần dần, một cơn mưa rào xối xả trút xuống mặt đất. Liệu đây có phải là những giọt nước mắt mà Thiên Phụ và Địa Mẫu khóc than cho con rồng cháu tiên hay không?/ hay chỉ đơn thuần là những giọt mưa vô chi vô giác. Tú lúc này mới mỉm cười, thế rồi hắn nói tiếp:
- Thay vì thờ phụng một kẻ lạnh lùng vô cảm như thế, tại sao không thờ phụng một kẻ như tôi? Tôi hứa rằng sẽ đưa đất nước ta tới một thời đại mới. Các bạn sẽ không phải sợ bất kì một kẻ nào dòm ngó lãnh thổ cả, chúng ta sẽ cùng nhau đứng lên thâu tóm toàn bộ cái thế giới này. Các người thấy sao?
Không một ai nói gì, tất cả đều yên lặng. Thế rồi Tú tiếp lời:
- Tôi biết đây là một quyết định khó, nên tôi quyết định sẽ ban cho các bạn một ngày để suy nghĩ. Những ai muốn theo tôi thì hãy ở lại đây, còn không thì hãy chánh xa nơi đây càng xa càng tốt.
Con rồng cháu tiên nghe xong thì nhìn nhau ngơ ngác, thế rồi mọi người lại nhìn hướng vế phía Tú. Tú mỉm cười nói:
- Bắt đầu ngay từ bây giờ, binh linh đâu, hay để cho họ tự quyết định.
Nói đến đây, lập tức quỷ binh và linh thú chui xuống đất biến mất. Còn lại những tên phản động thì hạ súng xuống và quát:
- Còn chờ gì nữa?!
Chỉ đợi có thế, cả người dân và những chiến sĩ công an và bộ đội lập tức tháo chạy khỏi khu vực hồ Gươm. Mọi người nháo nhác tháo chạy, Tú thì đứng trên hắn vừa cười vừa nói:
- Các bạn cứ suy nghĩ đi nhé, đúng 12 giờ trưa mai tôi sẽ bắt đầu kế hoạch của tôi cho các bạn.
Quả đúng như Tú dự tính, một lượng lớn người dân đã chạy theo cầu Long Biên để qua Gia Lâm lánh nạn. Một số ít thì chui vào nhà mình khóa cửa và ngồi chờ đợi, họ chờ đợi cái gì? Phần còn lại thì dạt ra các vùng ngoại ô, thậm chí là bắt đầu chạy xuống miền Trung và miền Nam. Vậy những nhà chức trách họ đã làm gì? Họ tìm cách liên lạc ra bên ngoài, nhưng xem ra tất cả đều chỉ là vô vọng. Không một ai có thể giúp họ cả, xem ra con rồng cháu tiên sẽ phải tự cứu lấy bản thân mình lần này thôi. Ngoài việc chạy trốn xuống các vùng khác của đất nước, nhiều người còn dùng thuyền và máy bay riêng bay khỏi đất nước Việt Nam này, tuy nhiên cho dù họ có bay bay mãi, hay như bơi, bơi mãi, thì kiểu gì họ cũng quay về đất nước Việt Nam. Vậy tại sao con rồng cháu tiên không thể thoát khỏi xác con Kim Long này được? Câu trả lời thật đơn giản, con Kim Long này đã bị Lâm phong ấn và đưa vào thế giới hư vô, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Ngay cái lúc mà mọi thứ rung chuyển tựa như một trận động đất chính là lúc xác của Kim Long bị đưa vào thế giới hư vô.
… Trên đường quốc lộ 1 hướng về thành phố Hà Nội, thuộc phạm vi Thường Tín …
Một Loạt xe bọc thép, xe vận tại và chiến hạm bay thẳng tới thành phố Hà Nội. Nữ binh 1 báo cáo với chỉ huy 1:
- Báo cáo chỉ huy, chỉ còn đúng 45 phút nữa là chúng ta sẽ tiếp cận địa phận thành phố Hà Nội.
Viên Chỉ Huy 1 đáp:
- Tốt lắm.
Thế rồi ông này quay qua nam binh 1 hỏi:
- Có liên lạc được với tổng cục cảnh vệ thành phố Hà Nội không?
Nam binh 1 lắc đầu buồn bã nói:
- Không thưa chỉ huy, nhưng tin báo cuối cùng cho thấy có vẻ như thành phố Hà Nội đã bị chiếm rồi ạ.
Viên chỉ huy 1 này nghe nói thủ đô đã bị chiếm thì ông ta thở dài một hơi. Thế rồi Viên chỉ huy 1 này nói qua bộ đàm cho tất cả những xe thiết giáp, xe tải chở binh linh khác, thậm chí là cả máy bay và trực thăng. Tiếng người chỉ huy 1 nói qua máy bộ đàm thật buồn bã:
- Tôi xin thông báo cho các đồng chí một tin, hiện giờ chúng ta chưa thể bắt liên lạc được với tổng cục cành vệ thành phố Hà Nội. Và rất có thể, thành phố Hà Nội đã rơi vào tay của bọn phản động.
Nghe đến đây, toàn bộ những chiến sĩ bộ đội đã cảm thấy nhức nhối, trên khuôn mặt họ hiện lên rõ một nét buồn phiền. Chợt giọng viên chỉ huy 1 trong lọa bỗng trở nên mãnh liệt:
- Nhưng chúng ta không được phép thất vọng. Chúng ta phải quyết tâm dành lại được thủ đô thân yêu. Chúng ta phải đánh, đánh để dành lại thủ đô! Đánh để chứng mình tinh thần yêu nước, chứng minh niềm tự hào dân tộc của chúng ta! Các đồng chĩ nghe rõ cả chứ?
Lập tức toàn bộ những chiến sĩ bộ đội có mặt trên những phương tiện tiến về phía thủ đô Hà Nội hô lên:
- Nghe rõ!
Và trong cái ý trí sôi sục đó, đoàn xe thiết giáp, xe vận tải, cùng với phi cơ và trực thăng như cố tiến nhanh hơn về thủ đô Hà Nội. Có lẽ họ mong ngóng cái giây phút dành lại thủ đô Hà Nội, hay cũng có thể họ muốn chứng tỏ cái tinh thần yêu nước và niềm tự hào của dân tộc mình một lần nữa. Nhưng điều gì đang đợi họ ở thủ đô Hà Nội? Liệu hó có thể lấy lại nó dễ dàng như vậy?