| 10:55 | 31/05/26 |
Chương 3: Nữ Chỉ Huy. (2)
Nhân mỉm cười, một cái nụ cười man rợ, thế rồi hắn quay qua một tên quỷ binh đang cầm kiếm bên cạnh hất đầu. Chỉ thấy tên quỷ binh này cúi đầu tuân lệnh, thế rồi hắn chui xuống đất biến mất sau cái vòng xoáy đen. Chỉ năm phút sau, tên quỷ binh chui từ dưới đất lên thông qua một cái vòng xoáy đen mới to hơn, theo hắn còn có năm người nữa, một nam một nữ, hai đứa nhỏ và một người đàn ông già cả. Cả năm người này đều bị trói và bịt mắt. Tên quỷ binh này để họ đứng dàn thành hang ngang ngay trước cầu, sau đó bắt cả năm người quỳ xuống hướng mặt về phía lực lượng của Trang. Trang nhìn thấy cảnh tượng đó cô đã có hơi rung mình, trong đầu Trang bắt đầu xuất hiện cái ý nghĩ tồi tệ nhất. Thế rồi Trang bắc loa, cô cố che giấu đi cái giọng run run sợ hãi của mình:
- Yêu cầu của các anh là gì?
Nhân đi vòng quanh năm người bị trói đó, hắn nói:
- Hiện giờ tôi đang có tại đây là nguyên một gia đình sống tại địa phận Yên Phú. Một đôi vợ chồng trẻ, hai người con, một trai một gái còn đang học tiểu học, và cuối cùng là một người ông. Theo cô thì tôi nên yêu cầu cái gì để đáng giá mạng của năm người này?
Nghe Nhân nói đến đó, Trang lúc này mới thực sự rùng mình sợ hãi, "không lẽ hắn có chủ ý giết chết cả gia đình này?", Trang đứng đó suy nghĩ. Thế rồi Nhân quay lại hất tay, lập tức năm tên quỷ binh cầm nỏ liên thanh tiến tới đứng áp sát đầu nỏ vào đầu năm người này. Trang thấy vậy vội vã nói trên loa:
- Các người yêu cầu gì cũng được, miễn các người đồng ý thả gia đình họ ra.
Nhân mỉm cười, thế rồi hắn lấy tay xoa cằm nói:
- Yêu cầu gì cũng được à …
Trong lúc đó, chỉ còn nghe thấy tiếng hai đứa bé khóc lóc thảm thiết vì sợ, người cha thì quay qua nói giọng nghẹn ngào có ý dỗ dành:
- Các con… các con đừng khóc nữa… chắc chắn… chắc chắn các chiến sĩ bộ đội sẽ giải cứu chúng ta mà.
Lúc này Nhân mới nói lớn:
- Yêu cầu của ta là …
Chưa nói dứt câu, Nhân ra hiệu, lập tức cả năm tên quỷ binh bóp cò, chỉ còn thấy năm người đang quỳ đó ngã lăn ra đất, máu chảy lênh láng, thấm đỏ một góc cầu. Nhìn thấy cảnh tượng đó, Trang đánh rơi cả cái loa đang cầm trên tay, cô lấy hai tay che miệng mình lại, khuôn mặt kinh hãi, "Không thể nào … một gia đình … một gia đình năm người … ngay cả trẻ con cũng không tha …". Hai dòng nước mắt của Trang tuôn rơi, thế rồi cô đưa môt bàn tay về phía gia đình đang nằm trên vũng máu kia, cô bắt đầu nấc lên từng tiếng. Nhân lúc này mới nói:
- … Không là gì cả, chung tôi không có yêu cầu gì cả.
Nói xong câu đó Nhân đứng cười sằng sặc, cái tiếng cười tàn ác đó như càng làm quặn đau thêm trái tim của Trang vậy. Còn đang trong cơn bàng hoàng kinh hãi, một đồng chí bộ đội giữ nhiệm vụ liên lạc với bộ chỉ huy cấp cao tại Thanh Hóa quay qua nói với Trang:
- Thưa cấp trên, bộ chỉ huy yêu cầu chúng ta quay về ngay ạ.
Có lẽ ngay lúc này đây, Trang không còn quan tâm gì đến nhiệm vụ hay như mệnh lệnh cả, trong đầu cô chỉ còn lại hình ảnh của cái gia đình xấu số kia. Chợt Trang hét lên trong nước mắt:
- Không!!!
Thế rồi cô lao thẳng về phía Nhân và quỷ binh đang đứng, lao thẳng về phía năm mạng con rồng cháu tiên đang nằm lạnh lẽo trên nền cây cầu kia. Như đoán được điều này, lập tức hai đồng chí bộ đội cấp dưới khác nhảy khỏi xe tải chạy vượt lên cố kéo Trang về. Nhân thấy vậy thì giật lấy nỏ liên thanh của một tên quỷ binh, hắn bắn xối xả về phía ba người. Nhưng cũng may cho Trang và đồng đội, đây là lần đầu tiên Nhân dung nỏ liên thanh nên hắn bắn trượt hết, trừ có một mũi tên cắm thẳng vào đùi Trang. Hai chiến sĩ bộ đội trẻ lôi Trang về xe, mặc cho cô khóc lóc, đưa tay như cố với lấy năm người đã chết kia. Trang gào lên trong nước mắt:
- Các người là đồ độc ác … đồ tàn nhẫn …
Cuối cùng hai chiến sĩ bộ đội cũng đưa được Trang lên xe tải, họ gỡ mũi tên và sơ cứu vết thương cho Trang, thế rồi cả ba chiếc xe tải quay đầu chạy thẳng về Thanh Hóa. Nhân cười khì rồi hắn giả lại nỏ liên thanh cho tên quỷ binh, cả hội cùng chui xuống đất qua vòng xoáy đen quay về Yên Phú, giờ đây chỉ còn lại năm cái xác người nằm lạnh lẽo trên cầu, tay họ bị trói, mắt bị bịt, máu chảy lênh láng trên cầu và bắt đầu nhỏ từng giọt xuống dưới dòng sông Lèn đang từ từ chảy. Ngồi trên xe tải quân sự hướng về địa phận Thanh Hóa, ai ai cũng yên lặng, có lẽ mọi người còn đang quá kinh hãi bởi những gì vừa xảy ra ngay trước mắt họ. Về phần Trang, cô ngồi đó, hai mắt đỏ hoe nhưng vẫn tuôn rơi hai dòng lệ. Vết thương của Trang có lẽ khá nghiêm trọng, vì mặc dù đã làm sơ cứu, nhưng máu vẫn chảy. Điều đáng nói ở đây là lúc rút tên ra Trang không hề la hét, hay như bày tỏ sự đau đớn, cô cứ lặng im như bây giờ, thỉnh thoảng sụt sịt vài tiếng. Có lẽ vết thương lớn nhất đối với Trang bây giờ là vết thương ở trong tim, cái vết thương mà không một vết thương da thịt nào có thể sánh bằng, cái vết thương được tạo nên bởi cái việc đứng nhìn nguyên một gia đình bị giết mà bản thân mình không làm gì được. Trong đầu Trang bắt đầu có những câu hỏi tự chất vấn bản thân mình, một trong những câu hỏi đó là cô bắt đầu suy nghĩ lại việc tại sao mình lại gia nhập quân đội. Nhiệm vụ của một chiến sĩ bộ đội là bảo vệ cuộc sống bình yên cho người dân và giữ vẹn toàn lãnh thổ. Nhưng mà tính đến cái ngày hôm nay, miền Bắc thất thủ, cô lại để cho một gia đình chết ngay trước mắt mà không cứu được họ. Thử hỏi với những việc như thế, thì bản thân Trang đã xứng đáng là một quân nhân chưa? Và rồi cô cứ thế nghĩ, cứ tự trách móc bản thân mình, Trang úp mặt vào lòng khóc, khóc những tiếng khóc nức nở, một tiếng khóc của một cô gái mới lớn mà lần đầu tiên được nếm mùi đời khổ đau và gian khó.
… Tại phòng họp thuộc Ủy Ban Nhân Dân thành phố Thanh Hóa …
Vị chỉ huy trưởng đang điều hành quân sự tại Thanh Hóa có tên là Hiếu, sau khi đã nghe cấp dưới của Trang chình bày về sự việc tại cầu phao Đỏ Thắm. Sau khi đã nghe báo cáo xong, bác Hiếu cho chiến sĩ bộ đội tạm lui, bác ta bước vào phòng họp nơi mà Trang đang ngồi đó lặng lẽ. Bác Hiếu còn lại gì Trang nữa, tiếng tăm của cô hầu như ai làm trong quân đội cũng biết, tuổi trẻ tài cao mà. Vốn là gia đình Trang ở trong Nam, cô được đề cử và gửi ra Hà Nội để đi học tại trường đại học quân sự. Khi mọi việc xảy ra, Trang cùng các bạn được lệnh bảo vệ người dân lui về Thanh Hóa. Tuy nhiên khi đã về đến Thanh Hóa, đa phần bạn học của Trang đều đệ đơn xin rút thẳng về hậu phương ở miền Trung và miền Nam, riêng chỉ có Trang và một số ít là tình nguyện ở lại. Bác Hiếu lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống cạnh Trang, bác để ý thấy Trang ngồi im, hai mắt đỏ hoe, mặt lạnh lung và vô cảm lắm. Bác Hiếu thở dài, rút trong túi ra một điếu thuốc, bác làm một hơi rồi lặng lẽ nói:
- Trang à … cháu phải hiểu rằng … chiến tranh khắc nghiệt … sống chết là chuyện thường tình …
Vừa nói, bác Hiếu vừa để ý thái độ của Trang, nhưng cô ta không có gì thay đổi cả. Bác Hiếu lại tiếp lời:
- Việc gia đình đó chết không phải là lỗi ở cháu. Cháu nghĩ kĩ đi, cho dù họ không chết ngày hôm nay, thì ngày mai, hay như sau này, dưới bàn tay tàn ác của quân phản động, họ cũng sẽ phải chết mà thôi…
Nghe đến đây, Trang quay qua nói giọng run rẩy:
- Nhưng thưa cấp trên, nếu như tôi không có mắt ở đó … nếu như tôi không đến đàm phán … thì họ đâu có phải chết thảm như vậy …
Bác Hiếu thở dài, bác ta dít thêm một hơi thuốc nữa, bác nhả khói từ từ và nói:
- Ở đây chỉ có bác và cháu, không cần phải xưng hô như thế đâu. Cháu à, việc cháu làm tuy biết là trái lại mệnh lệnh, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là do cháu quá lo lắng cho cho sự an nguy của những người dân vô tội mà thôi. Chỉ đáng buồn là quân phản động quá gian ác, bác có thể khẳng đinh là lỗi không phải do cháu. Cháu nên nghỉ ngơi đi, bác sẽ thu xếp cho cháu về hậu phương tại miền Nam nhanh nhất khi có thế, cháu còn trẻ, hãy về với gia đình.
Trang nghe đến đây, cô quay qua nhìn thẳng vào mặt bác Hiếu, hai mắt lại rơm rớm, cố nói giọng có hơi nghẹn ngào:
- Về miền Nam … về với gia đình … Về để làm gì ạ?
Bác Hiếu nghe những lời đó thì cũng chỉ biết im lặng. Thế rồi Trang bắt đầu khóc, hai dòng nước mắt cô lại tuôn rơi, cô nói:
- Cháu hỏi bác … cháu làm sao có thể về với gia đình … sao có thể quay đầu bỏ chạy cái hiện tại mà về sum họp với gia đình được chứ?! Còn những người ngoài kia, thử hỏi họ có về được với gia đình không?!
Bác Hiếu nói:
- Nhưng cháu bị trọng thương như thế này, nên cần có thời gian tĩnh dưỡng.
Trang lúc này đứng bật dậy, cô nói trong nước mắt:
- Cháu hỏi bác…! cháu hỏi bác … làm sao mà yên tâm tĩnh dưỡng khi còn bao nhiều người kẹt lại ở Hà Nội?! biết bao nhiêu đứa trẻ không cha mẹ, bao nhiều cha mẹ mất con?! Những người còn kẹt lại ở Hà Nội… ai sẽ bảo vệ họ?! ai lo cho họ bây giờ ?!
Thấy Trang có vẻ hơi quá khích, bác Hiếu phải đứng lên đặt hai tay lên vai Trang như thể cố chấn tĩnh cô ta lại. Nhưng Trang vẫn đứng đó, cô nói như hét lên:
- Bác có hiểu được cái cảm giác chứng kiên người dân vô tội chết ngay trước mắt mình là như thế nào không?! Bác có biết cái cảm giác chứng kiến nguyên một gia đình cả già lẫn trẻ chết trước mắt mình là như thế nào không?! Cháu nói thật, quân đội của ta quá yếu đuối! Thử hỏi chúng ta sẽ làm gì được?! Bảo vệ được cái gì khi chúng ta yếu đuối như vậy?!
Nghe đến việc Trang nói lực lượng quân đội quá yếu đuối, bác Hiếu như không cầm lòng được liền tát mạnh cho Trang một cái. Chính cái tát đó đã giúp cho Trang bình tĩnh lại, cô không khóc, không nói linh tinh nữa. Còn bác Hiếu, khi tát Trang xong thì ân hân lắm, bác tự trách bản thân mình. Thế rồi không biết từ lúc nào, trên khóe mắt của bác ta cũng đã tuôn rơi lệ. Bác Hiếu nói giọng nghẹn ngào:
- Quân đội ta không hề yếu … mà chỉ là vì … chúng ta không đành lòng đánh đổi lấy mạng sống của mấy vạn dân vô tội để chiến thắng một cách mù quáng mà thôi…
Trang nhìn bác Hiếu, một tay Trang bắt đầu gỡ bỏ quân hàm hai bên vai và đặt lên bàn, cô nói:
- Cháu xin lỗi bác … cháu không thể chịu đựng được nữa rồi … cháu …. Cháu xin phép được giải ngũ…
Thế rồi Trang lặng lẽ tiến ra khỏi phòng cùng với những tiếng nấc khe khẽ mà nghẹn ngào, chỉ còn bác Hiếu ở lại nhìn vào quân hàm của Trang để lại trên bàn, không lẽ chưa đánh mà lòng quân ta đã lung lay như thế này rồi sao?
~*~