| 10:55 | 31/05/26 |
Chương 4: Vòng Luân Hồi. (2)
… Tại phòng họp ở Ủy Bản Nhân Dân, thuộc địa phận Thanh Hóa, Việt Nam …
Chỉ Huy Hiếu mở một cuộc họp khẩn cấp, trong đó còn có cả Uy tham dự. Tại buổi họp này, bác Hiếu nói:
- Như các đồng chí đã biết, việc di tản dân chúng vào miền Trung và miền Nam tạm thời coi như là hoàn tất. Hiện giờ số lượng quân đang đóng tại Thanh Hóa là năm đại đội. Thêm vào đó, chúng ta còn nhận thêm ba đại đội nữa vừa mới được cử tới viện trợ từ địa phận Thái Hòa và Quỳnh Bảng. Hiện giờ đã cử hai đai đội đi canh gác tại các địa điểm máu chốt, tạo nên một bức tường kiên cố. Ngoài ra, tôi đã phân công và bố chí thêm ba đại đội nữa ở lại giúp người dân di tản nốt và canh giữ Thanh Hóa.
Cuối cùng chúng ta còn ba đại đội dự bị, ý của tôi là chúng ta điều động ba đại đội này đánh chiếm lấy những vùng lân cận địa phận Thanh Hóa. Trước là để giải cứu những người dân vô tội còn mắc kẹt lại, hai là để giải phóng thêm nhiều địa bàn, đợi cho quân chi viện từ Vinh, Đồng Hới, Huế, Đà Nẵng, Qui Nhơn, và Nha Trang tới. Khi quân chị viện tới, chúng ta sẽ cùng nhau liên kết lại và giải phóng Hà Nội cùng một lúc. Các đồng chí có ý kiến gì không?
Mọi người trong phòng họp không ai nói một lời nào, có lẽ ai ai trong lòng cũng có chung một ý nghĩ đó là quyết chiến quyết thắng, muốn giải phóng miền Bắc khỏi quân phản động càng sớm càng tốt. Uy ngồi ngẫm nghĩ một lúc, thế rồi chú ta nói:
- Chỉ huy có biết bao giờ quân cứu viện sẽ tới không?
Bác Hiếu đáp:
- Theo như thông tin nhận được thì là cuối tuần này.
Chú Uy hỏi tiếp:
- Thế với lực lương bao gồm ba đại đội này, chỉ huy tính đánh ở đâu trước?
Bác Hiếu bèn chỉ tay lên tấm bản đồ đã để sẵn trên bàn và nói:
- Sau đây sẽ là chiến lước tiến quân của ta. Theo như tin mật báo, thì một lượng lớn quân phản động đóng chốt tại địa bàn Thịnh Vượng. Để mở đường giải phóng cho thủ đô Hà Nội, chúng ta sẽ tiến đánh địa phận Nga Sơn trước. Điều đầu tiên sau khi chiếm đánh là giải cứu toàn bộ người dân còn mắc kẹt lại ở đó, điều thứ hai là lập một tuyến phòng thủ kiên cố, đợi cho quân chi viện từ các vùng miến tới, sau đó sẽ tiến đánh và giải phóng thủ đô Hà Nội. Để chiếm giữ được địa phận Nga Sơn, tôi sẽ chia quân ta ra là hai tốp, mặt đất và đường biển. Tốp một bao gồm hai đại đội sẽ đi đường Quốc Lộ 10 đến địa phận Hòa Bình, khi đến nơi, chúng ta sẽ vượt đường rừng núi đi theo hướng Đông Thôn tiến đến Kỳ Sơn.
Sau đó tốp một sẽ vượt sông Lèn, tiến vào địa phận Hà Hải vượt qua đường Tỉnh Lộ 508 tiến thẳng tới Hà Châu và nằm phục kích ở đây. Sau khi đã ổn định đội hình tốp một sẽ phân chia lại ra làm hai đại đội, một đại đội phục kích tại đây, đại đội thứ hai sẽ lằng lẳng men đường rừng núi tiến thẳng tới thôn Giáp Nội và phục kích ở đó. Lý do chúng ta phải chánh các con đường lớn mà chọn đường rừng núi là vì như các đồng chí biết, quân địch chắc chắn sẽ chặn đầu tại các ngả đường dẫn tới Nga Sơn, nên chúng ta cần phải giữ bí mật tiến quân tuyệt đối. Còn tốp hai, các anh sẽ đi bằng đường biển từ Cửa Hới, cứ thế men theo bở biển cho đến khi cập bến thuộc địa phận xã Kim Trung. Sau đó tốp hai sẽ đi vòng qua Cửa Lạch Cán, tiến thẳng tới Nga Thạch và nằm phục kích ở đó. Sau khi ba đại đội đã vào vị chí phục kích, để tránh bị phát hiện khi dùng bộ đàm liên lạc, chúng ta sẽ thống nhất cùng tiến đánh vào lúc mười hai giờ trưa. Các đồng chí rõ cả rồi chứ, có ai còn thắc mắc hay như câu hỏi gì khác không.
Mọi người đều yên lặng, vì xem ra kế hoạch tiến quân lần này của bác Hiếu coi bộ có vẻ như quá hoàn hảo. Chú Úy ngồi ngẫm nghĩ một lúc thế rồi chú ta nói:
- Nhưng phải giải quyết sao với bọn quỷ. Đành rằng quân phản động thì ta không lo, chỉ lo cái bọn không phải là người mà thôi, liệu chúng ta có dám chắc rằng chúng ta sẽ chiến thắng chỉ với ba đại đội không? Theo như những gì tôi ghi nhận được tại Hà Nội thì súng đạn của ta là vô hiệu lực với bọn quỷ, chỉ huy chắc hẳn biết điều này chứ?
Nghe việc chú Úy nhắc đến lũ quỷ, lúc này mọi người trong phòng họp ai ai cũng phải rùng mình. Thế rồi trên khuôn mặt họ lộ rõ một chút gì đó lo lắng, tất cả quay đầu nhìn về phía bác Hiếu. Bác Hiếu đáp:
- Quân trinh thám cho biết, không hề có dấu hiệu của quỷ tại Nga Sơn, tất cả đều là quân phản động. Bọn quỷ đó chủ yếu chỉ đóng tại các vùng giáp ranh với Hà Nội mà thôi. Cho nên chúng ta lần này chắc thắng.
Nghe bác Hiếu nói thế, tất thể mọi người ai ai cũng mừng rỡc ra mặt. Riêng có mỗi Uy vẫn ngồi đó suy ngẫm, chú ta nghĩ rằng không có lẽ nào mọi việc lại đơn giản và chắc ăn như thế được, biết đâu Nga Sơn là một cái bẫy để dụ quân ta. Chú Úy ngồi trong phòng họp nghe toàn thể các đồng chí khác cùng hô to khẩu hiệu "quyết chiến, quyết thắng" mà trong lòng cũng không nỡ dập tắt đi cái tinh thần chiến đấu đang sôi sục trong lòng họ. Sau khi đã bố chí và phân công rõ ràng. Mọi người ai ai cũng ra về để chuẩn bị cho tối ngày kia xuất quân. Đợi cho đến khi mọi người đã ra về hết, lúc này chú Uy mới tiến tới, chú ta nói nhỏ với bác Hiếu:
- Tôi hy vọng rằng chiến lược của chỉ huy lần này sẽ thành công rực rỡ. Vì nói cho cùng, mạng của mấy trăm chiến sĩ đều nằm trong tay chỉ huy đó.
Bác Hiếu nghe câu nói đó của chú Uy thì im lặng, chỉ biết nhìn chú ta. Chú Uy chào tạm biệt bác Hiếu và nói:
- Tôi cũng về đây, các đồng chí cứ triển khai chiến lược như dự tính. Tôi sẽ ở lại đây đợi quân chi viện tới, khi họ tới tôi sẽ cùng với bọn họ tiến tới Nga Sơn gộp quân với các đồng chí.
Nói rồi chú Uy lặng lẹ bước đi, bỏ lại bác Hiếu đứng đó nhìn theo chú Uy đi xa dần khỏi Ủy Bản Nhân Dân.
Trang sau cái hôm giả lại quân hầm cho bác Hiếu, cô cũng chưa về lại miền Nam ngay, mà nán lại giúp người dân di tản trước. Có lẽ vì trong lòng Trang vẫn chưa quên được hình ảnh nguyên một gia đình ở Yên Phú bị giết, và cô quyết sẽ không để cho cảnh tượng đó lập lại. Tối nay lượng người di tản đã dảm xuống chỉ còn có mấy tốp, Trang tính sáng mai sẽ là tốp xe cuối cùng trở người dân tị nạn đi, cô cũng sẽ nhẩy lên xe và vào lại trong Nam luôn, chắc có lẽ bản thân Trang cũng đã quá chán nản với cảnh bom đạn chiến trường này rồi. Hôm đó sau khi dọn dẹp xong khu "Nguyện Ước Di Dân", Trang chuẩn bị ra về thì chợt bác Hiếu tiến tới, Trang như một thói quen, cô đướng nghiêm chào bác Hiếu theo nghi thức quân đội, bác Hiếu chào đáp lại, thế rồi bác đưa cho Trang một tập hồ sơ và nói:
- Đây là hồ sơ chiến dịch Nga Sơn, cháu xem qua đi.
Trang đón nhận lấy tập hồ sơ, cô ngơ ngác còn đang định hỏi lại thì bác Hiếu đã móc trong túi áo trước ra hai cái quân hàm bả vai mà Trang để lại hôm nào. Bác ta nói:
- Quân đội của chúng ta luôn cần nhưng người tuổi trẻ tài cao như cháu. Bác chỉ muốn chau suy nghĩ cho kĩ, vì dù gì quyết định cũng là ở bản thân cháu. Luôn nhớ rằng không phải chỉ có một gia đình còn mắc kẹt lại ở Yên Phú, mà còn hang trăm hộ gia đình khác đang đợi ngày giải phóng khỏi quân phản động.
Nói rồi bác Hiếu đặt hai cái phù hiệu quân hàm vào tay Trang, bác ta nắm chặt lấy tay cô nói giọng nghẹn ngào:
- Còn về hai cái phù hiệu bả vai này, cháu hãy giữ lấy nó làm kỉ niệm. Hãy luôn ghi nhớ rằng mình đã từng phục vụ trong quân đội, luôn tự hào là một chiến sĩ hết lòng vì tổ quốc, vì người dân.
Nói rồi bác Hiếu lặng lẽ chào tạm biệt Trang đi về phòng của mình. Trang đứng đó tay cầm phù hiệu với tập hồ sơ nhìn theo, chợt cô rưng rưng hai dòng lệ, Trang bất chợt gọi lớn:
- Chỉ huy …
Bác Hiếu quay lại nhìn cô mỉm cười, bác đưa tay lên chào theo nghi lễ, thế rồi lẳng lặng bước đi mà không kịp nhìn thấy hai dòng lệ đã tuôn rơi trên mặt Trang, trên mặt của một nữ quân nhân.