watch sexy videos at nza-vids!
Xop197.Sextgem.com
HOMECHATBLOG
10:5531/05/26

 Mở Đầu 1: Linh Thú, Ma Thú, Thần Thú. (2)


Nhưng điều đáng buồn đó là khi xuống giới trần thế, bạch long đã mắc phải một thứ căn bệnh, một thứ căn bệnh đã ngăn cản không cho bạch long thăng thiên được nữa, đó là nảy sinh tình cảm. Ngày trước trên thiên đình đã có một thiên luật rất khắt khe, đó là hễ làm thần tiên thì tuyệt đối không được phép có tâm tư tình cảm gì, vậy mà khi bạch long giáng trần, do quá ham mê cảnh đẹp trốn trần thế mả dần quên đi rằng bản thân mình là một thánh thú. Mặc cho bạch long hết lời van xin, nhưng thiên phụ và địa mẫu vẫn phải gạt tay và không chấp nhận cho bạch long trở lại thiên đình. Biết rằng bản thân mình đã xúc phạm thiên điều, điều đó khó mà chánh được tội chết, tuy nhiên bạch long vẫn muốn đền đáp công ơn thiên phụ địa mẫu đã nuôi dưỡng và chăm sóc mình. Ở trần thế lâu, tiên khí của bạch long ngày càng hao tổn và tiêu tan dần, trước khi chết, bạch long van xin thiên phụ và địa mẫu rằng sau khi mình chết, hãy biến xác mình thành một vùng đất mới, tạo thành một vùng đất địa linh nhân kiệt, đặt chung giới môn ngay ở đấy.

Chiều theo ước nguyện cuối cùng của bạch long, thiên phụ địa mẫu đã đồng ý. Bạch long cuối cùng cũng nằm xuống, dáng người cong cong hình chữ s ngay cạnh một bờ biển biển rất đẹp, trước khi chết, bạch long còn nhổ ra hai viên ngọc quý trôi thẳng ra ngoài biển. Sau này, thiên phụ và địa mẫu đã hóa xác bạch long thành một mảnh đất hình chữ S. Nghĩ đến đây, ông Hùng như tự hiểu rằng, con sông Hồng đó có mầu đỏ là vì nó chính là mạch máu chính của bạch long, chừng nào sông còn đỏ, tức là máu trong người bạch long vẫn chảy, và điều đó có nghĩa rằng bạch long vẫn còn sống. Và tại soa kinh đô nước ta ngày đó lại được đặt tên là Thăng Long, không lẽ người đời xưa luôn mong muốn rằng có ngày con bạch long này sẽ được thiên phụ và địa mẫu tha thứ để mà thăng lên cõi trời một lần nữa?

Hai viên ngọc mà bạch long nhả ra không lẽ giờ đã biến thành đảo Trường Sa và Hoàng Sa? Chợt ông Hùng như nhớ đến còn có mảnh đất dữ thứ ba mà trong sách đề cập đến, đó là Tử Cấm Địa. ông Hùng vội mở sách tra cứu, cuối cùng ông nhìn xuống mô hình đất nước Việt Nam. Ông Hùng há mồm kinh ngạc, vùng đất tử địa đó chính là …

Chợt một cơn gió lạnh thổi thẳng vào gáy của ông Hùng khiến cho ông khẽ rùng mình. Ông Hùng quay đầu lại nhìn, mặc dù bốn bề vẫn hết sức im lặng, nhưng ông vẫn có cảm giác như trong cái viện bảo tàng dân tộc học này có một ai khác nữa chứ không phải mình ông. Ông Hùng đi ra khỏi phòng trưng bầy mô hình, ông ngó nghiêng một lúc rồi gọi lớn:

- Có ai ở đây không?

Bốn bề vẫn im lặng, không một tiếng trả lời. Lúc ông Hùng vừa quay đầu vào thì chợt có một người nhanh như cắt tiến lại đằng sau bịt miệng ông Hùng, đó chính là Lâm. Lâm bóp cổ, ép ông Hùng vào tường. Ông Hùng lúc này mới sợ hãi nói:

- Anh … anh là ai? Anh muốn cái gì?

Lâm nhìn ông Hùng cười, chưa nói năng gì. Một lúc sau tiến vào cùng phòng là Mười Họa, trên tay cầm cuốn Thoại Thú Kinh. Ông Hùng còn chưa kịp hỏi thì Mười Họa định làm gì với cuốn kinh đó thì cuốn kinh đã tự động bốc cháy ngùn ngụt trên tay lão Mười Họa. Ông Hùng kinh hãi hết nhìn Mười Họa rồi lại nhìn Lâm. Lúc này đây khắp trên người lân bắt đầu nổi lên những hình xăm vằn vện, những chữ Hán cổ. Lâm lúc này mới nói:

- Nói đi, Tử Cấm Địa là vùng đất nào ở Việt Nam?

Ông Hùng nghĩ rằng những người này là những kẻ xấu, ông ta nói:

- Tôi làm sao mà biết được?

Lâm cười lớn, thế rồi hắn lấy tay vận lực thọi mạnh vào bụng ông Hùng một phát. Khiến ông Hùng sặc máu mồm đâu đớn. Thế rồi Lâm nói:

- Ông cầm trên tay cuốn Thoại Thú Kinh, sau đó cầm thêm một quyển sách sử ra dò tìm khắp mô hình vùng đất Việt Nam, chả lẽ ông không biết Tử Cấm Địa ở đâu?

Ông Hùng nói:

- Các người … các người theo dõi tôi?

Mười Họa huýt sao một phát. Từ trên trần căn buồng, nơi góc tối đen như mực chợt một con vật lao vụt ra và đậu ngay trên cái bàn kính. Ông Hùng kinh hãi nhìn con vật đó, đó chính là ma quạ. Theo như ông đọc được trong sách Thoại Thú Kinh, ma quạ là một trong những ma thú, không hiểu sao không có cách luyện linh quạ mà chỉ luyện được ma quạ. Theo những gì ông nhớ, thì ma quạ trong sách có nói là con vật theo giõi bí mật và an toàn nhất, hơn thế nữa, đặc biệt hơn nữa, ma quạ thường nấp dưới bóng tối và trở thành vô hình, ngay đến cả những con vật nhìn thấy ma như chó hay mèo cũng hiếm khi mà nhìn thấy ma quạ được. Ma quạ còn có một quyền năng nữa là nó có thể mổ chết người, ma quạ mỗi khi mổ người nó sẽ mổ đủ năm điểm, đầu, hai chân, và hai tay.

Nếu để nó mổ đủ ba nhát mỗi nơi, thì con người ta sẽ có cảm giác như bị trằm nghìn mũi kim đâm xuyên thấu người, sau đó tim của họ sẽ vỡ tung mà chết. Giờ đây ông Hùng đang tận mắt nhìn thấy một con ma thú đứng cách mình có mấy bước, khắp người nó nổi lên nhừng vằn vện đỏ rực bốc khỏi, và nguyên đôi mắt, cái đôi mắt đỏ rực đó cũng khiến ông phải rùng mình sợ hãi. Bây giờ thì ông Hùng phải thừa nhận rằng, truyền thuyết là có thật, ma quỷ và thần thánh cũng đều là có thật. Chợt tên Lâm dùng một tay túm tóc ông Hùng dựng mặt ông ta lên và nói:

- Nói đi, ông biết kia là con gì rồi chứ?

Ông Hùng vẫn nằng nặc nói rằng không biết, cuối cùng Lâm quay qua nhìn Mười Họa. Chỉ thấy Mười Họa lầm rầm đọc một thứ thần chú gì đó, rồi thổi về hướng con ma quạ. Ngay tức thì con ma quạ đi một vòng trên mặt kính như thể nhìn khắp cái mô hình nước Việt Nam. Nó dừng lại ở một chõ và gõ mạnh lên kính tạo thành một vết nhứt vòng tròn. Mười Họa tiến tới nhìn thẳng từ vòng tròn đó xuống dưới phía cái mô hình đất nước Việt Nam. Sau đó lão ta quay lên mỉm cười nhìn Lâm, vậy là lão ta đã biết Tử Cấm Địa nằm ở đâu trên đất nước Việt Nam rồi. Tên Lâm mỉm cười, một nụ cười gian ác khiến cho ông Hùng phải kinh hãi, thế rồi Lâm dưa bàn tay trái của hắn lên, trên mặt bàn tay hắn từ những hình xăm nhon hắt dần lồi ra một lưỡi dao đen xì bốc khói nghi ngút. Thằng Lâm dùng lực đâm mạnh lưỡi dao đó vào chỗ nối khớp dữa vai và cánh tay ông Hùng nói:

- Bây giờ ông hãy trả lời tôi, cái bình cổ lục giác của nhà Nguyễn để đâu?

Ông Hùng lúc đầu tiên không nói năng gì, thằng Lâm liến xoáy tay làm cho lưỡi dao xoay theo như thể tách rời cả cánh tay khỏi vai ông Hùng. Không chịu nổi đau đớn, với nghĩ rằng cái bình đó chắc cũng không có gì đáng để giấu, nên cuối cùng ông Hũng đã chỉ chỗ. Cả ba người tiến về dãy nhà C, nơi trưng bầy toàn bình cổ quý giá từ các triều đại khác nhau của Việt Nam. Mười Họa đi một lúc rồi lão ta dừng lại trước một cái bình lục giác mầu trắng tựa ngà voi, trên không khắc một chữ gì. Điều lạ là chiếc bình này tuy nói là cổ, nhưng trên bình không có tí tì vết gì của thơi gian, lại luôn sáng bóng như mới ra lò vậy. Lão Mười Họa cầm bình lên, thế rồi lão ta nện mạnh xuống sàn nhà. Chiếc bình rơi xuống nề vỡ tung tóe, từ trong mới trào ra một lớp cát trắng và đen nhìn rất bắt mắt. Mười Họa nhìn ông Hùng cười và nói:

- Ông vốn rất đam mê lịch sử, để tôi nói cho ông biết. Chiếc bình lục giác cổ đời nhà Nguyễn này bên trong có chứa một thứ cát cổ xưa, cát mầu đen phải đào tới tận lòng trái đất mới tìm thấy, còn thứ cát trắng phải lên trên đỉnh ngọn núi cao nhất quả đất này mới tìm được. Khi hai thứ cát này trộn chung với nhau, nó sẽ tạo nên một cánh cổng dẫn sang một thế giới khác, một thế giới của những chiên binh bóng tối, thế giới của những con quỷ khát máu.

Nói xong đến đây, lão Mười Họa lôi từ trong người ra một quyển kinh sách khác. Ông Hùng đứng đó đọc qua cái tiêu đề, thì rùng mình, "Vạn Binh Kinh", thì ra "Thoại Thú Kinh" không phải là cuốn kinh duy nhất, vậy còn bao nhiêu cuốn sách tà ma yêu đạo nữa tồn tại trên đời? Ông Hùng ngồi đó trong đau đớn nhìn lão Mười Họa đọc thần chú, thế rồi lão ta cất cuốn kinh lại vô túi áo trong. Thế rồi ông ta lấy ra một con dao, rồi tự cắt tay, vẩy máu lên chỗ cát đó. Chỉ thấy ngoài trời sấm chấm ầm ầm, thế rồi khắp căn buồng tự nhiên nổi gió lạnh thấu xương. Thế rồi cái đống cát đen trắng đó như lan rộng ra, chúng xoáy lại. Thế rồi từ trong đám cát đó chui ra ba tên quỷ, người mặc áo giáp đen có nhiều chữ cổ trắng trên giáp. Điều lạ là tên nào tên nấy cũng chỉ có áo giáp, tuyệt đối không mang một chút vũ khí nào. Khi ba tên đó đã đứng lên khỏi đống cát. Ông Hùng mới hét lớn:

- Các người điên rồi, tại sao lại lôi quỷ dữ về với thế giới này? Không lẽ các người không sợ rằng sẽ có nhiều người chết sao? Bộ các người không sợ trời đầy sao?!

Lâm nhìn ông Hùng cười và nói:

- Trời đầy? bọn tôi còn đang muốn lật đổ cả trời đây!

Thế rồi cả Mười Họa và Lâm cười lớn, rồi lâm ra lệnh cho một tên quỷ binh, chỉ tay về phía ông Hùng. Tên quỷ binh đó tiến lại, trên tay hắn dần hiện ra một lưỡi kiếm đen có khắc chữ cổ mầu trắng. Ông Hùng thì vẫn luôn miệng quát mắng:

- Rồi các người coi! Ông trời có mắt! Các người sẽ phải trả giá! Sẽ phải đền tội…!

Chưa kịp nói dứt câu, tên quỷ binh đã vung kiếm chặt đứt đầu ông Hùng, máu văng lên tường tung tóe. Lâm quay qua Mười Họa nói:

- Ông ở đây với mấy tên quỷ binh này lo việc triệu tập đi, tôi sẽ về báo cáo với Tuấn.

Mười Họa gật đầu, thế rồi khi Lâm quay đi, thì ông Mười Họa đang đứng đó đọc thần chú, nhiều và nhiều tên quỷ binh khác chui ra từ vũng cát đen trắng, từ mười, rồi đến một trăm, đến một ngàn…