watch sexy videos at nza-vids!
Xop197.Sextgem.com
HOMECHATBLOG
10:5531/05/26

 Mở Đầu 2: Tứ Linh Ra Mặt. (2)


Vậy câu chuyện kỳ lân trở thành một trong tứ đại linh thú là như thế nào? Chả là ngày xưa tại một khu rừng già nọ, người đời chuyền tai nhau rằng trong rừng có một con hổ quý lắm, nó rất là to lớn, lông mượt, và quan trọng hơn, nữa là nó có một trái tim bằng vàng. Rất nhiều gã thợ săn đã vào khu rừng đó lùng sục, nhưng quả thật là không tìm thấy gì? Cho đến một ngày nọ, có một người thợ săn nghèo, nghe bạn rủ rê cũng tham gia vào rừng săn lùng cho bằng được con hổ quý với trái tim bằng vàng đó. Có lẽ người thợ săn nghèo này đã gặp may, vì cuối cùng họ đã lần ra được dấu vết của con hổ to lớn, lông mượt với trái tim bằng vàng đó. Sau một hồi truy đuổi, người thợ săn nghèo này đã bắn được một mũi tên găm chúng vào đùi con hổ. Với ý nghĩ rằng, con hổ quý đã bị thương, nên giờ chỉ việc lần theo vết máu và bắt nó, thế là cả hội thợ săn nghỉ ngơi ăn mừng. Nhưng không may cho họ, đêm đó trời bỗng nổi sấm chớp ầm ầm. Và thế rồi, một tia sét nổ vang trời, đã đánh thẳng vào một cây khô to, tạo nên một đám cháy rừng lớn, lũ người thợ săn này thấy lửa to quá bèn hò nhau tháo chạy. Lửa càng lúc càng to vì có gió, thế rồi cây đổ, người thợ săn nghèo cố chạy trong đám cháy.

Ngay khi người này vấp chân ngã, tưởng rằng cái thân cây to đùng sẽ đổ thẳng vào người, kết thúc cuộc đời anh thợ săn nghèo, nào ngờ con hổ quý lao tới, nó dùng thân húc mạnh vào thân cây khiến cho thân cây đổ ngay bên cạnh người thợ săn, chỉ tội cho con hổ quý, do va chạm quá mạnh, nó đã bất tỉnh và ngã thẳng vào một đám lửa khác. Người thợ săn thấy được con hổ này mặc dù bị mình hãm hại nhưng vẫn quay lại cứu mình, nhận ra rằng thì ra con hổ này có trái tim không phải bằng vàng ròng mà là một trái tim nhân từ rộng lượng. Quá hối hận, anh thợ săn nghèo bèn cố sức dập tắt lửa trên người con hổ, rồi kéo nó ra khỏi đám lửa. Nhưng mà bốn bề lửa cháy to, đâu còn đường lui. Trong cái lúc cùng đường đó, người thợ săn nghèo này đã ôm lấy con hổ, gào lên trong nước mắt, cầu xin ông trời rủ lòng thương cứu lấy nó, còn anh ta sẽ tự nguyện thế mạng mình. Nói dứt câu, người thợ săn nghèo này ôm lấy con hổ, anh ta nói trong nước mắt:

- Mày hãy tha thứ cho tao nhé.

Thế rồi người thợ săn nghèo này lao mình vào đống lửa cháy ngùn ngụt. Nhưng ngay khi người thợ săn vừa lìa đời, thì trên trời đổ xuống một cơn mưa to, dập tan cái đám lửa dữ tợn. Con hổ cũng từ từ tỉnh lại, giờ nó đã bị biến dạng bởi vết lửa cháy. Con hổ đánh hơi tìm tới xác của người thợ săn nghèo đã bị cháy đen thui, nó quỳ xuống trên hai trân trước như thể ở tư thế vái lạy vậy.

Nhưng có lẽ chuyện lạ chưa chấm dứt ở đó, người thợ săn nghèo còn có một người vợ trẻ và một đứa con lên năm, cứ tưởng rằng cả nhà sẽ chết đói khi mà người chồng đã ra đi mãi mãi. Nhưng điều kì lạ đã xảy ra, người vợ liên tiếp thấy một con hổ biến dạng ngày ngày mang các con vật tới, lúc thì là nãi, lúc là thỏ, cứ một ngày đều đặn hai lần, mặc cho mưa phùn bão táp. Chính nhờ vào những con thú mà con hổ mang đến, nhà người thợ săn nghèo đã vượt khỏi nạn chết đói, đứa con còn có cơ hội đi học, đỗ đạt cao, và thành quan lớn nữa. Cho đến một ngày con hổ kiệt sức, không thể mang đồ ăn tới nhà người thợ săn nghèo được nữa, nó đã chết ngay tại vị trí cái xác người thợ săn nằm xuống hôm nào. Thấy con hổ không mang đồ ăn đến nữa, người mẹ liền kể cho người con nghe. Người con nghĩ rằng con hổ này có linh tính, chắc chắn không phải một con thú thường, đã ra lệnh cho quân lính xây một đền thờ ông hổ rất lớn, và hình như đến ngày nay, đền thờ ông hổ vẫn còn tồn tại và được nhiều người biết đến, ngày ngày vào phúng viếng. Địa mẫu biết được chuyện đó,bà đã hóa phép cho con hổ với trái tim vàng này thành một thánh thú, ban cho nó một hình hài mới đó là đầu sư tử còn mình chó. Một tượng trưng ám chỉ rằng kỳ lân có sức mạnh phi thường, là vua của muôn loài, nhưng đồng thời cũng là bạn thân của loài người. Thiên phụ bạn cho kỳ Lân trọng trách cai quản muông loài, và bảo vệ rừng sâu dưới trần thế.

… Trên đỉnh ngọn núi Fansipan, ngọn núi cao nhất nước Việt Nam …

Thiện tai thánh đi dạo vòng quanh đỉnh núi, nơi tuyết phủ trắng xóa, tạo nên một cảnh đẹp thơ mộng. Đang đi bộ một lúc, chợt gió nổi lên, thiện tai thánh có thể ngửi được một thứ mùi hương quyến rũ đang lan tỏa trong không gian. Chi trong tích tắc, một con phụng tiên ngũ sắc hạ mình xuống trước mặt thiện tai thánh, đó chính là phụng tiên tỷ tỷ. Con phụng tiên từ từ hóa thân thành một người đàn bà đẹp lỗng lẫy, nàng mỉm cười và nói:

- Phụng tiên tỷ tỷ vẫn khỏe chứ?

Phụng tiên nhìn thấy thiện tai thánh cũng mừng rỡ khôn xiết, cô ta chạy tới ôm chặt thiện tai thánh nói giọng mừng rỡ:

- Thiện tai muội muội.

Hai người ngồi xuống dưới nền tuyết trắng nói chuyện rất thân mật. Phụng tiên hỏi:

- Chắc em đã gặp kim quy lão và kim sơn lân rồi chứ, hai người đó khỏe không?

Thiện tai thánh gật đầu nói:

- Em có gặp rồi, cả hai vẫn khỏe. Kim sơn lân có gửi lời hỏi thăm chị đó.

Phụng tiên cười và nói:

- Cái anh chàng đó, vẫn không thay đổi tí nào. Chắc anh ta yêu em nhiều lắm đúng không?

Thiện tai thánh đỏ mặt, nói trong ngượng ngùng:

- Chị này biết rồi còn hỏi…

Thế rồi thiện tai thánh hỏi tiếp:

- Thế công việc thiên phụ giao cho chị đến đâu rồi?

Phụng tiên chắp tay cúi người nói giọng nghiêm nghị:

- Bẩm thiện tai thánh, tất cả đã được lo liệu xong.

Thiện tai thánh cười, rồi nàng đẩy nhẹ phụng tiên nói:

- Chị này, cứ giỡn hoài à.

Phụng tiên cũng bật cười, cả hai ngồi cười một cách tự nhiên thoải mái. Thế rồi phụng tiên thở dài nói:

- Em nghĩ mà xem, một đất nước tươi đẹp thế này, rồi sẽ lại chìm trong cảnh binh đao loạn lạc mà thôi.

Thiện tai thánh nghe xong câu đó trong lòng cũng có chút mang mác buồn, thế rồi nàng hỏi phụng tiên:

- Chị nghĩ là con rồng cháu tiên, liệu họ có vượt qua được cái tai kiếp này không?

Phụng tiên mỉm cười, cô ta quay qua nhìn thiện tai thánh rồi nói:

- Có chứ em, họ đã tự mình vượt qua được bao nhiêu tai kiếp, tai kiếp này có lẽ là cái tai kiếp cuối cùng mà họ phải vượt qua. Chị tin rằng có thể ban đầu họ sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng kết thúc phần thắng rồi sẽ thuộc về họ mà thôi, vì đây là đất nước của họ, tự do của họ mà.

Thiện tai thánh mỉm cười, nàng đáp:

- Chị nói y như lời của kim sơn lân vậy.

Hai người ngồi đó nói chuyện một lúc nữa rất lâu, cùng ngắm nhìn cảnh mặt trời mọc. Thế rồi cuối cùng hai người cũng phải tạm biệt nhau, vì thiện tai thánh còn phải đi gặp một người cuối cùng nữa. Hai người ôm chặt lấy nhau như không muốn rời xa nhau, vì họ biết rằng, không biết đến bao giờ hai tỷ muội mới có cơ hội đoàn viên. Thiện tai thánh đứng đó vẫy tay chào tạm biệt phụng tiên tỷ tỷ, còn phụng tiên thì hóa thân thành một con chim ngũ sắc đẹp rực rỡ, phụng tiên vẫy cánh bay về hướng mặt trời, để lại sau lưng bẩy sắc cầu vòng đẹp rực rỡ.

Truyền thuyết về việc phụng tiên hóa thành thánh thú cũng thú vị không kém. Ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ, có một người thư sinh hết lòng thương yêu muông thú. Ngày đó, người thư sinh này một lần vào rừng chơi, tìm thấy một tổ chim rụng dưới dất, trong đó có một con chim con bị bỏ rơi đang kêu thảm thiết, đó chính là phụng tiên. Người thư sinh này đã mang con chim non đó về nuôi, chăm sóc nó tận tình. Thời gian trôi qua, còn chim nhỏ bé ngày nào, đã hóa thành một con chim ngũ sắc đẹp lọng lẫy với một tiếng hót du dương, khiến cho người nghe phải siêu lòng. Đã có nhiều người mang tiền vạn bạc ngàn đến để mua lại phụng tiên, nhưng người thư sinh quyết không bán, vì anh ta coi phụng tiên như một người bạn. Người thư sinh này cũng nghĩ rằng phụng tiên có linh tính, vì đôi khi anh ta thả phụng tiên ra để phụng tiên bay lượn tư do, chỉ một lúc sau là phụng tiên lại về lồng, như thể phụng tiên cũng không nỡ rời xa anh ta vậy. Đến ngày lên thành phố dự thi, người thư sinh này cũng luôn mang theo phụng tiên vậy. Nhưng ông trời quả là bất công, cái ngày mà người thư sinh chuẩn bị thi, thì mẹ của anh đã mắc căn bệnh nặng sắp qua đời. Không cầm lòng được, người thư sinh này đã bỏ lở tất cả, cưỡi ngựa về thẳng nhà để được nhìn mặt mẹ lần cuối. Trước khi đi, người thư sinh đã không quên mở cửa lồng, thả phụng tiên ra, anh ta nói trong nước mắt:

- Tạm biệt phụng tiên nhé, anh biết anh không thể chăm sóc cho em được nữa, em hãy bay đi tìm lấy tự do của mình nhé … hãy đến thăm anh mỗi khi có thể, vì anh sẽ nhớ em nhiều lắm đó.

Nói rồi người thư sinh xuống nhà trọ, leo lên ngựa phi thẳng về làng. Trời mưa gió tầm tã, nhưng người thư sinh này không quản ngại, vẫn tức tốc phi về. Điều mà anh chàng này không biết đó là phụng tiên luôn bay trên đầu anh, nhưng bay rất cao trên đầu. Chợt một tia sét lóa lên, đánh thẳng xuống đầu người thư sinh, anh này nghe thấy tiếng sét thì có giật mình, nhưng rồi anh ta lại phi ngựa đi tiếp. Người thư sinh đó đâu có biết được rằng, chính con phụng tiên trên đầu đã đón nhận tia sét đó thay cho anh, nó vì ơn nghĩa nuôi dưỡng bấy lâu nay, thấy anh ta phi về nhà dưới trời mữa bão, sợ rằng có chuyện không hay, nên đã bay theo anh. Quả như phụng tiên lo sợ, nếu nó không có mặt lúc đó, thì có lẽ người thư sinh đó đã chết trên đường rồi. Phụng tiên trong lúc hấp hối nó không hề hối hận, chỉ nằm dưới đường nhìn theo người thư sinh cưỡi con ngựa lao đi trong mữa, nó vùi mừng vì đã cứu được người thư sinh, vui mừng vì cuối cùng đã đền đáp được ơn cứu mạng của anh. Địa mẫu biết được câu chuyện cảm động đó, đã hóa phụng tiên thành thánh thú, và giao cho trách nhiệm cai quản bầu trời của hạ giới.

… Sâu thẳm trong lòng hang Sơn Đoong, hang động lớn nhất Việt Nam …

Thiện tai thánh bước từng bước chậm rãi xuống dưới đáy của hang động, nơi có một thứ ánh sáng trắng tỏa ra mát dịu. Từ xa xa, nàng đã có thể nhìn thấy một người con trai đang ngồi đó nghĩ ngợi, đó chính là bạch Long. Thiện tai thánh tiến lại, bạch long quay đầu qua nhìn, thấy thiện tai thánh đang bước xuống, anh ta vội tiến tới đỡ lấy thiện tai thánh mà nói:

- Thiện tai thánh đến rồi đó sao?

Thiện tai thánh mỉm cười thế rồi để cho bạch long đỡ mình xuống. Sau đó thiện tai thánh ngồi xuống một mỏm đá đối diện bạch long, anh ta cất lời hỏi thiện tai thánh:

- Có tin gì từ thiên phụ và địa mẫu không?

Thiện tai thánh đáp:

- Thiên phụ nhắn rằng nếu anh vẫn muốn quay lại thiên đình thì ngài sẵn sàng mở cửa cho anh quay lại.

Bạch long mỉm cười, rồi anh ta quay đầu nhìn một vòng hang động rồi nói:

- Phiến em nhắn lại rằng, anh thực sự biết ơn thiên phụ và địa mẫu, nhưng làm sao anh có thể bỏ đi lúc nước sôi lửa bỏng như thế này được cơ chứ?

Thiện tai thánh nghe câu đó mới vội nói:

- Nhưng nếu anh ở lại đây, khi mà quân của hắc đế nổi dậy, khí âm lấn lướt anh sẽ cảm thấy đau đớn lắm đó.

Bạch long cười nhìn thiện tai thánh nói:

- Đã bao nhiêu cuộc chiến xảy ra trên mình anh rồi, còn có cái gì có thể khiến anh đau đớn hơn nữa cơ chứ?

Thiện tai thánh hai mắt ngấn lệ, nàng nói trong nghẹn ngào:

- Nhưng lần này là khác, lần này là chống lại quỷ, chả lẽ anh không hiểu ư?

Thế rồi một giọt nước mắt lăn trên má thiện tai thánh. Bạch long đưa tăy gạt đi giọt nước mắt đó, anh ta nói:

- Anh đã ở đây hơn một ngàn năm rồi em. Anh yêu cảnh vật yên bình ở đây, anh yêu con người ở đây. Anh sẽ mãi mãi ở lại đây, sẽ mãi mãi phù hộ độ trì cho con rồng cháu tiên, sẽ tiếp sức cho họ như anh đã làm cả mấy trăm năm về trước?

Thiện tai thánh nói giọng nghẹn ngào:

- Thế chả lẽ … anh không bao giờ nghĩ đến chuyện quay lại thiên đình hay sao?

Bạch long mỉm cười, thế rồi anh ta thở hắt ra một hơi thở dài rồi đáp:

- Tại sao lại không chứ em … nhưng không phải lúc này…

Thế rồi bạch long nhìn thẳng vào mắt thiện tai thánh hỏi:

- Anh tin rằng thiên phụ sẽ không bỏ mặc con rồng cháu tiên như ngài đã bỏ mặc loài người mấy ngìn năm trước chứ?

Thiện tai thánh đáp:

- Anh yên tâm, thiên phụ đã lên kế hoạch sắn sàng hết rồi. Em vừa đi hỏi han tình hình với kim quy lão, kim sơn lân, và cả phụng tiên tỷ tỷ xong.

Bạch long cười rạng rỡ, anh ta nói:

- Vậy là anh an tâm rồi.

Ngồi nói chuyện thêm một lúc, cuối cùng đã đến lúc thiện tai thánh phải lên thiên đình báo cáo lại tình hình cho thiên phụ. Trước khi đi, thiện tai thánh ôm chặt lấy bạch long, một cái ôm tạm biệt, không biết bao giờ mới có thể gặp lại được người anh trai kết nghĩa này. Bạch long cũng ôm chặt lấy thiện tai thánh, chợt thiện tai thánh lại cất lên những tiếng khóc nghẹn ngào, có lẽ trong tứ linh, nàng thấy có bạch long là chịu nhiều khổ đau nhất, kể từ ngày anh ta bị khước từ quay lại thiên đình. Bạch long nhìn thiện tai thánh nói:

- Thôi em đừng khóc nhè nữa, xấu lắm.

Thiện tai thánh vừa nói vừa nấc lên khe khẽ:

- Anh nhớ bảo trọng nhé.

Bạch long mỉm cười rồi nói:

- Em cứ yên tâm đi, anh sẽ còn gặp lại em mà.

Nói dứt lời, thiện tai thánh dần dần biến mất, có lẽ nàng đã trở lại lên thiên đình để báo cáo tình hình cho thiên phụ nghe. Chỉ còn mình bạch long đứng đó trong hang động lạnh lẽo, từng tiếng gió thổi luồn lách vào những vách đá tạo nên một bản nhạc buồn đến tê tái lòng người.