| 10:55 | 31/05/26 |
Mở Đầu Cuối: Những Giọt Nước Mắt. (2)
… Quay trở lại trên thiên đình …
Thật may mắn là Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ đã kịp nắm bắt tình hình mà báo cáo lên Thiên Phụ, để ngài mở đường cho Bạch Long và Thiện Tai thánh thoát chết trong gang tấc. Thiện Tai thánh và Bạch Long đang phải quỳ gối trước mặt Thiên Phụ, Địa Mẫu, và Vương Mẫu Nương Nương bên cạnh cột trụ thiên. Hóa ra Bạch Long xuống dưới mục đích không phải là để cứu Thiện Tai thánh mà là trong thời gian qua, cậu thái tử này nghe lén Thiên Phụ và mấy vị thần tiên khác bàn bạc về vấn đề dưới hạ giới. Không cam lòng đứng nhìn con rồng cháu tiên lâm nguy, Bạch Long đã tự ý đi xuống để trừ khử mối đại họa lớn.
Nhưng mà đại sự bất thành, cũng may mà Thiên Phụ ra tay kịp thời nếu không thì Bạch Long coi như xong. Thiên Phụ đứng nhìn hai người đang quỳ trước mặt mình, nét mặt của ông lộ rõ vẻ thất vọng vô cùng, thế rồi ông ta nói:
- Thiện Tai thánh tại sao lại tự ý xuống nói chuyện với Tú cơ chứ? Không lẽ người không còn niềm tin vào ta nữa hay sao?
Thiện Tai thánh run rẩy, cô nói giọng nghẹn ngào:
- Hạ thần … Hạ thần biết mình phạm trọng tội, xin chịu mõi hình phạt.
Lúc này Vương Mẫu Nương Nương mới nói đỡ vào:
- Thôi mà con, dù gì thì Thiện Tai thánh cũng chỉ vì quá lo cho Kim Quy Tiên Sinh, tứ linh, và con rồng cháu tiên ở dưới hạ giới nên mới cả gan làm cái việc sai lầm đó mà thôi. Con hay nương tình bỏ quá cho cô ta.
Thiên Phụ thở dài, thế rồi ông ta nói:
- Tạm thới ta phán Thiện Tai thánh phải luôn luôn ở bên cạnh chăm sóc Vương Mẫu Nương Nương. Cấm không được rời nử bước, đợi cho mọi sự êm xuôi, lúc đó sẽ sử tội sau.
Thiện Tai thánh vội đáp:
- Đa tạ Ngọc Hoàng Đại Đế ban ơn.
Thế rồi Thiện Tai thánh đứng lên đưa Vương Mẫu Nương Nương về cung. Trước khi đi, cô ta còn quay lại nhìn Bạch Long, trên người vẫn còn mang trọng thương, mặt cô lộ rõ vẻ lo lắng nhưng cũng không giám trái lệnh. Đợi hai người đi khỏi, Thiên Phụ mới quay sang nói với Địa Mẫu:
- Nàng về cung nghỉ trước đi, để ta ở lại nói chuyện riêng với Bạch Long.
Địa Mẫu lúc đầu định nói xin cho Bạch Long, nhưng khi nhìn vào cái nét mặt đang đanh lại của Thiện Phụ, bà cũng đành phải lui bước. Đến khi chỉ còn lại có một mình Thiên Phụ và Bạch Long ở bên cột trụ thiên, lúc này Thiên Phụ mới mở lời:
- Tại sao con lại làm như thế?
Bạch Long ngửng mặt lên nhìn Thiên Phụ, nhưng cậu ta không nói một lời nào, Thiên Phụ hỏi lại:
- Tại sao con lại tự động xuống trần thế để giết Tú? Ta đã ra thiên lệnh không ai được manh động, ai ai cũng tuân lệnh mà sao chỉ có mình con là không nghe?
Lúc này Bạch Long mới nói:
- Vì con tin rằng chúng ta vẫn còn có đủ thời gian để ngăn ngừa đại họa.
Thiên Phụ thở dài một hơi, ông ta nói:
- Ta phải nói với con bao nhiêu lần nữa thì con mới hiểu được? tất cả là do con rồng cháu tiên gây ra, hậu quả này họ phải tự gánh lấy mà thôi.
Bạch Long lúc này như không nuốt nổi cục ức, cậu ta từ từ đứng dậy run rẩy và nói:
- Con hỏi cha, con rồng cháu tiên có người tốt người xấu, cớ gì những người tốt phải chịu cái nghiệp báo này cùng với bọn người xấu cơ chứ?
Thiên Phụ đáp lại:
- Mọi thứ đều có liên kết với nhau, không phân biết tốt xấu.
Bạch Long lại nói:
- Thế còn những vị thần thánh ở dưới đó thì sao? Kim Quy Lão, Kim Sơn Lân, Kim Long, Phụng Tiên, chưa kể mấy vạn tín đồ của Như Lai Phật Tổ Nữa? Họ làm gì mà phải gánh lấy cái nghiệp này?
Thiên Phụ quay lưng đi thẳng, không buồn đáp trả lời Bạch Long. Cảm thấy bị Thiên Phụ coi thường, Bạch Long trong phút giận dữ đá nói lớn:
- Bản thân cha nữa! người là Ngọc Hoàng Đại Đế mà sao lại lạnh lùng vô cảm như thế chứ?! Cái đại họa ngay trước mắt mà ngài vẫn bình chân như vại! Không lẽ ngài không học được bài học gì sau vụ việc Hắc Đế hay sao?! Còn bản thân con sẽ làm mọi cách để ngăn chặn cái đại họa này!
Nghe đến đây, Thiên Phụ dường như không thể nào kìm nén nổi cơn giận dữ của bản thân. Ông ta quay phắt người lại, vung tay về phía Bạch Long. Lập tức một sợi xích vàng to dài xuất hiện quấn chặt lấy Bạch Long vào cột trụ thiên. Mặc cho Bạch Long giãy giạu gào thét, Thiên Phụ tiến lại, ông nói giọng đay nghiến:
- Nhà người thật là hỗn hào, coi thường thiên lệnh là một chuyện. Nhưng nhà người dám chất vấn cả trẫm, tội thật không thể tha. Này trói nhà người tại đây, khi nào biết ăn năn hối lỗi mới thả ra.
Nói rồi Thiên Phụ quay đầu đi thẳng, mặc cho bạch Long gào thét trong nước mắt:
- Cha thả con ra!!! Con còn phải đi cứu con rồng cháu tiên! Con phải đi cứu họ!!!
Vết thương trên người Bạch Long đã ngừng rỉ máu, chỉ còn lại những giọt nước mặt của cậu ta là vẫn tuôn rơi. Bạch Long đã thôi không gào thét nữa, cậu ta chỉ còn biết tựa đầu vào cột trụ thiên mà khóc, khóc những giọt nước mắt oán hận cha mình quá phũ phàng và lạnh lùng, khóc cho con rồng cháu tiên, những con người tốt vô tội sắp gặp phải cái đại nạn. Đến bao giờ thì con rồng cháu tiên mới hiểu được rằng, có rất nhiều thần thánh đang dốc sức cứu lấy họ thoát khỏi cái nghiệp trướng lần này? Phải đến bao giờ, con rồng cháu tiên mới từ bỏ được tham vọng giầu sang, quyền lực, sắc đẹp? bao giờ họ mới thôi không còn trà đạp lên nhau nữa? Phải đến bao giờ, con người ta mới đối sử với nhau như những con người?
… Quay qua Bên Vương Mẫu Nương Nương …
Tuy đã được cử ở bên chăm sóc Vương Mẫu Nương Nương, nhưng Thiện Tai thánh luôn mang một nét mặt buồn bã, cô không hẳn là khóc nên lời nhưng hai dòng lệ cứ tuôn rơi. Nhận thấy vậy, Vương Mẫu bèn gọi Thiện Tai thánh lại, để cho cô ngả đầu vào lòng bà. Vương Mẫu lấy khăn lau đi những giọt nước mắt chúa chát trên má và mắt của Thiện Tai thánh, bà nói giọng nhẹ nhàng:
- Ta hiểu con đang nghĩ gì.
Thiện Tai thánh nhìn Vương Mẫu đáp:
- Vương Mẫu hiểu được tấm lòng của con chứ ạ?
Vương Mẫu đưa tay vuốt lên mái tóc trắng mượt của Thiện Tai thánh nói:
- Con quên rằng ta xuất thân như thế nào rồi hay sao?
Nghe đến đây, như chợt nhớ ra tất cả, Thiện Tai thánh nhổm người dậy ôm chặt lấy Vương Mẫu mà khóc. Còn Vương Mẫu thì vỗ về Thiện Tai thánh và nói:
- Cho dù là thần thánh hay như con người, niềm tin luôn là điều cần phải có con ạ. Hãy tin vào Thiên Phụ và Địa Mẫu, chắc chắn hai người đó sẽ có cách.
~*~