watch sexy videos at nza-vids!
Xop197.Sextgem.com
HOMECHATBLOG
12:5431/05/26

 Cái đầu vịt.. Cái Gác Xếp.. Trò Chơi Con Nít


 

Mở đầu bằng câu chuyện của ông ngoại đã kể cho nghe từ lâu.

Chuyện có chữ không đúng văn phong mỹ tục nhưng Nhật Mai vẫn viết ra... Vì như vậy thực tế hơn nói tránh, với lại Nhật Mai kể chuyện có thực chứ không phải viết văn, mong những ai khó tính thông cảm . Thân

...

Cái đầu vịt

Cái thời trai tráng thì cái gì cũng giỏi, mà giỏi nhất là ba cái vụ anh em túm tụm lại cà kê dê ngỗng nhấm nháp vài chén rựu, từ vài chén rồi tới vài xị, hết vài xị để kết thúc là vài lít ...ngồi nhậu từ lúc trời nhìn còn rõ mặt cho tới lúc dế lích rích, sương đổ đặc trên những lũy tre mới chịu xiêu xiêu vẹo vẹo, tan đàn rẽ lối ai về nhà nấy.

Học cách đi của loài nhện tự lúc nào không ai biết, chỉ biết khuya hôm đó ông ngoại đi theo bước đi của nhện, vừa đi vừa ngậm cái đầu vịt. Từ thôn này qua thôn kia cũng không xa lắm nhưng cái hiu hắt im lìm giữa bạt ngàn lúa xen lẫn những lùm tre đen lòm khiến cho ai yếu vía sẽ chẵng giám ra khỏi nhà khi đêm buông xuông. Nhưng ai cũng biết, say mà vẫn biết đường về nhà có nghĩa là vẫn tỉnh, hay đúng hơn là dở dở ương ương, cái thói dở dở ương ương thì chẵng ai muốn nói tới hay đụng vào làm chi cho rách chuyện. Vừa ngậm đầu vịt vừa ngơ ngớ ngâm vài câu vọng cổ thì ...

- Ầuuuuu ơooooooi ... Víiiiiiiii dầuuuuuu ....

Đang ngâm mấy câu vọng cổ mà bị tiếng ru con chen ngang nên ông quạu ông chửi đổng "khuya rồi ! ru con *** ccc gì mà ru quàiiiii..." tiếng ru con im lìm trả lại cái không gian chỉ còn tiếng gió xáo xác, xa xa văng vẳng chó tru từng hồi. Ông tính ngâm lại câu vọng cổ thì bất chợt nghe:

- ngoannnnn nằm trên nàyyyyyy để mẹ xuống mẹ lấy con *** ccc lên cho con chơi....

Nghe đến đây với một giây định thần, chẵng còn biết là tỉnh hay còn say, chẵng còn biết là chạy hay bò hay đại loại là gì thì không biết ... Khi tỉnh lại ông liền hỏi " cái đầu vịt của tao đâu !? "

Mọi người trong nhà mới hỏi chuyện gì mà thấy ông hớt hải chạy về tới cửa thì bất tỉnh trong hơi rựu nồng nặc . Ông ngoại vẫn ngó dáo dác, miệng thì cứ " cái đầu vịt của tao đâu....?" chân thì lết xuống giường bò đến cửa lấy cái đầu vịt ngậm lại vào mồm....mọi người với theo, tay thì giằng ra, miệng thì la " cái đầu vịt gì ! Mày đang ngậm con cóc chết khô ... Lúc đó ông mới ói cả mật xanh mật vàng, tỉnh chút xíu ông mới thấy cái xác cóc khô từ đời não đời nào ở góc sân mà ông nhìn sao ra cái đầu vịt. Đầu choáng váng vì rựu, ông cố nhớ chuyện khuya hôm qua rồi kể cho mọi người nghe mà không biết tại sao mình chạy được vô tới cửa nhà rồi mới bất tỉnh .

...

Cái Gác Xếp

Cái nóng Sài Gòn là nực nội, bức bối, đi ra ngoài một chút là phải xối từ đầu tới chân mới không bị rít rịt bởi mồ hôi... cũng bởi vậy trưa trời trưa trật là chẵng ai muốn ra khỏi nhà.

Ba chị em trốn trên cái gác xếp nhỏ trong căn nhà lụp xụp lâu rồi. Bà chị họ ngồi đọc báo dưới cái quạt cũ cũng lâu rồi, quạt mà nghe xoẹt...xoẹt... thấy như muốn rớt cái cánh ra ngoài, ấy vậy mà rất hữu ích giữa trưa nắng nóng, giữa cái nhà chật chội không một chút gió lùa vào. Thêm một bà chị ngồi thêu thêu, móc móc... lâu lâu xen vài câu bình phẩm này kia khi nghe tới đoạn nào đó gây cấn của cô ca sĩ này hay anh ca sĩ nọ.

Tôi nằm xấp bẹp dí trên cái giường con 9 tấc, nhỏ là vậy chứ nhìn kỹ nó vẫn rộng hơn cái gác xếp với lủng củng la liệt đồ này đồ nọ.

Đang nghe tới đoạn diễn viên Lê Công Tuấn Anh tự tử, tôi nghe mủi lòng cho chàng diễn viên tài ba mà hiền lành ( có dạo tôi cũng ước gì sau này có người yêu hiền lành, đẹp trai mà tài giỏi như chàng ) khi nghe tin chàng tự tử vì tình mà sao tiếc cho một số phận, tiếc cho một người tài giỏi nhưng sử sự yếu lòng quá vậy...!!! đang nghĩ mông lung thì tôi có cảm giác lâng lâng, hình ảnh hai bà chị họ có một chút nhạt nhòa, tiếng đọc báo cũng còn đó nhưng nghe có chút gì hơi văng vẳng... Một chút bất an, tôi chợt thấy hai bóng người tiến dần về phía cái giường nhỏ tôi đang nằm. Không thể nào gọi là mơ vì tôi vẫn nghe tiếng cũng như vẫn nhìn thấy hai bà chị họ... nhưng hình bóng của hai người đang tiến lại gần tôi càng rõ hơn. Nhận ra đó là một bóng trắng và một bóng đen, đầu trùm kín không thấy gì ngoài hai cái bóng với dáng người không rõ nét... tôi sợ, hướng mắt nhìn hai người chị vẫn ngồi đó vô tư như không thấy gì... tôi hét lên khi hai cái bóng ào đến như kéo tôi đi.

- Kéo em lại chị Hương ơiiiiiiii ...... Kéo em với chị Phương........... vừa la, vừa đưa tay níu cái thành giường trong vô vọng, vì tôi cảm giác một lực rất mạnh đang kéo tôi đi mà hai người vẫn cứ ngồi đọc báo, ngồi thêu thêu chọt chọt ... Bị kéo xệch xuống giường, kéo lê tới cầu thang... một bậc, hai bậc... Xoẹt .... xoẹt .... cái quạt vẫn quay đều. Nước mắt nước mũi tèm lem... tôi như thả lỏng, bây giờ nơi duy nhất để tôi hướng đến cầu cứu chỉ có Chúa... Vâng ! Một khi bạn bị cùng đường bí lối, bị hoang mang sợ sệt không cùng thì nơi duy nhất bạn nghĩ đến chỉ có đấng vô hình thiêng liêng, Ngài luôn mở rộng vòng tay, luôn nghe và đáp lại những lời khẩn cầu. Tôi đọc kinh. Tôi biết mình đang đọc bài kinh này xọ qua bài kinh kia trong cơn hoảng loạn... nhưng tôi vẫn đọc . Kinh Lạy Cha, Kinh Kính Mừng, Kinh cứu rỗi linh hồn... tất cả tôi nhẩm hết trong đầu với hy vọng.

Bốn bậc, năm bậc ... bị kéo sắp tới tầng trệt thì đột nhiên tôi thấy một tia sáng xẹt nhanh qua đầu.

Giật mình trong khi mồ hôi nhễ nhoải, cái đầu hơi bưng bưng, hai bà chị vẫn ngồi coi tạp chí... tôi vẫn nằm đó, vẫn nằm xấp trên giường như không có gì xảy ra... nhưng trên mi vẫn còn đọng giọt nước mắt.

...

Trò Chơi Con Nít

Không biết đó là giai đoạn nào, nhưng nghe ông kể thì cái thời ông còn bé tí, 8 hay 9 tuổi gì đó ( giờ ông ngoại đã mất ). Nhà có con trâu , vốn liếng duy nhất cũng như con vật duy nhất để cày để kéo cho cái ruộng trồng lúa.

Trưa hôm đó vừa cột dây trâu ở gốc cây trên một ngọn đồi, chạy lòng vòng chơi với đám bạn.

-Cái thời gặp gì cũng chơi, gặp gì cũng nghịch nghĩ lại mà vui.... vừa kể ông vừa hồi tưởng.

Đang cầm cây tre chọt chọt, đào đào cái hang dế thì ông thấy có một nhúm đốt xương trắng muốt giống mấy đốt xương rắn hay xương trăn gì đó...

- Tụi bay ơi, tao có cái này để xếp chơi tàu lửa ...

Miệng gọi đám bạn, tay lụm hết mấy đốt xương trắng đem ra một khoảng trống rồi ông cùng cả nhóm ngồi chơi đủ trò...

Chiều về, vừa ăn cơm xong tự nhiên ông thấy nóng rang trong người rồi bắt đầu lên cơn sốt. Nhiệt độ trong người ngày càng tăng và ông bắt đầu nói nhảm:

- Trả xương sốnggggggggg cho taoooooooo ....Trảaaaaaa xương sống choooooo taoooooo ......

Cơn sốt lên đến đỉnh điểm, ông vừa co giật, vừa nói nhảm đại loại cứ lập đi lập lại mấy câu vừa nói, có khi nói những gì không ai hiểu. Ông bà cố sợ quá chạy đi gọi ông Năm Già xóm trên xuống bắt mạch coi bệnh giúp ông. Ông Năm Già có tiếng khắp làng, được cái ông trị bệnh giúp người không lấy một xu, ai nghĩ tình cho ông dĩa xôi hay con gà là tốt rồi chứ ông Năm thì không đòi hỏi gì hết " Hàng xóm dân đen cả thôi, giúp nhau mà sống ... " Ông Năm vẫn nói vậy khi có người ngỏ lời hậu tạ.

Ông Năm tới cũng là lúc ông ngoại tôi ói mửa tùm lum, người lên cơn co giật từng hồi. Vừa nhìn ông bảo " Thằng nhỏ bị ma hành rồi ! " ... " Nấu cho tao nồi nước bỏ lá xả, lá tre, hương nhu, lá ớt, đinh lăng vô ! ". Người nhà lo đi nấu nồi nước, ông Năm ra đầu ngõ bẽ một cành dâu tằm vô quánh xối xã lên người ông ngoại tôi, vừa quánh ông vừa đọc lẩm nhẩm gì đó chẵng ai biết ... Một hồi ông ngoại tôi vừa la vừa khóc rồi ói mửa như lộn cả bao tử ra ngoài. Xong đâu đó ông Năm lấy nồi nước 5 loại lá lau khắp thân nhỏ bé nằm teo tóc dưới nền.

" Thằng nhỏ lấy xương sống của một đứa trẻ nào đó rồi nghịch và chơi tùm lum, giờ nó về nó đòi, khi nào nó tỉnh hỏi nó vứt ở đâu thì kiếm đem chôn lại chỗ cũ cho người ta. Cũng may là cái vong nhỏ chứ không thì tôi không biết xử sao cho phải ... "

Hôm sau cả nhà dìu ông tôi lên ngọn đồi kế nhà để ông gom mớ xương đem tới chỗ cũ ngay cái hang dế ông đào hôm qua rồi chôn lại cho tử tế.