| 12:54 | 31/05/26 |
Chuyện của tôi.. Ma Cho Ăn Bánh..
Chuyện của tôi
Chuyện này là chuyện của tôi chứ không phải chuyện của ai khác, chuyện thật một trăm phần trăm,không thiếu một phân một tấc nào.
Và đây là lần đầu tiên tôi kể chuyện này. Mà tôi tự nhận thấy không biết có phải để truyện này ở topic này hay topic chuyện của tôi nào thì hợp lý.
Thôi thì đành kể ở đây vậy.
Chuyện là như thế này. Cách đây 6 năm, năm đó tôi 18 tuổi – cái năm của tuổi trưởng thành – cái năm tôi đi học đại học năm đầu tiên.
Tôi nhớ rõ cái tháng đó, đó là tháng 7 âm lịch.. Còn ngày nào thì tôi không nhớ rõ cho lắm. Lần đầu tiên trong đời tự nhiên tôi cảm thấy người phê phê, lâng lâng như người uống rượu đang trong trạng thái phê chứ chưa say. Trong những ngày đó tôi chỉ thích ngủ, không thiết ăn uống gì cả. Ngủ, ngủ và ngủ là tôi thích, dẫu rằng hơi mệt.
Tuy nhiên vì rằng tôi đang phải đi học nên tôi vẫn phải đến trường, lạ kỳ thay tôi cứ có cảm giác tôi biết trước được sự vật hiện tượng trước một chút xíu khoảng vài giây gì đó. Vì những lúc đi đường tôi cứ nghĩ người này đi về đâu, rẽ vào đường nào là y rằng người đó đi đường đó. Tôi không biết giải thích thế nào và không biết nói với ai về cảm giác này, và hoang mang không biết khi nào thì khỏi.
Một tuần sau hiện tượng này hết.
Tưởng rằng chuyện chỉ dừng lại ở đó, nhưng không. Vào năm sau, cũng vào tháng 7. Tôi lại có hiện tượng giống y chan như vậy, trong một tuần. Trong cái tuần đó, tôi vẫn phải đi học. Tôi nhớ một buổi trường tôi học chính trị, (trường của tôi mỗi năm có một tuần học chính trị khoảng vào tháng 9,10 dương lịch) tôi đã thử điều khiển hành vi của thầy giáo tôi. Khi thầy giáo tôi đứng trên bục của nhà văn hóa đặt một câu hỏi cho các sinh viên trả lời thì trong ý nghĩ của tôi điều khiển người thầy giáo gọi người trả lời câu hỏi là tôi. Sự thật là đúng như vậy, cả hội trường rộng nhưng không hiểu vì lý do gì thầy giáo đã chỉ định người trả lời câu hỏi không ai khác …ngoài tôi.
Khi đó tôi không tin vào khả năng của mình, một lần nữa tôi thử lại
Tôi thử dùng ý nghĩ của mình để điều khiển thầy giáo lấy chiếc điện thoại di động của mình để lên bục. Kết quả thầy giáo đã để chiếc di động lên trên bục.
Những ngày tôi bị như vậy trong đầu tôi trống rỗng chẳng nghĩ được cái gì cả. Có một sự kiện, tối đó tôi nằm mơ rằng mình gặp Ngọc Hoàng, Ngọc Hoàng đã phong cho tôi làm ĐÔNG HẢI LONG VƯƠNG. Tỉnh dậy thì thấy mình đã hết cảm giác lâng lâng, phê phê. Thời gian từ ngày đầu tiên tới ngày kết thúc cảm giác đó đúng 7 ngày (1 tuần).
Sang năm tôi học đại học năm thứ 3, thì cũng thời gian khoảng tháng 7. Hiện tượng như trên lại diễn ra với tôi. Tôi quyết định nói cho nhà biết. Rồi lại một tuần nữa trôi qua. Chẳng cần thuốc thang gì hết, tôi cũng tự khỏi.
Mẹ tôi nói đi khám bác sỹ, trong thâm tâm tôi tự nhận thấy rằng đó không phải là bệnh nhưng vẫn đi khám cho mẹ vui lòng. Tôi tới Bạch Mai khám. Sau hết xét nghiệm này tới xét nghiệm khác, điện não tâm đồ, bác sỹ nói chuyện với tôi để trắc nghiệm tâm lý.Tất cả đều bình thường. Kết quả là gì các bác biết không?? Bác sỹ phán một câu xanh rờn. Tôi bị thiểu năng tuần hoàn não.
Hjx. Đẹp trai ngời ngời thế này bảo tôi bị thần kinh chứ. Bảo tôi bị thiểu năng tuần hoàn não chứ. Đơn thuốc bác sỹ kê. Mẹ tôi mua theo, rồi mẹ bắt tôi uống. Tôi cũng uống cho mẹ vừa lòng.
Sau đó một thời gian tôi về quê thăm nhà. Tôi với mẹ đã tới nhà một bà thầy. Khi tôi đến chưa nói chuyện gì thì bà đã phán rằng tôi được lộc âm. Sau đó mẹ tôi nhờ bà ấy xin người âm hưởng lộc dương, còn lộc âm thì "hoãn" lại sau. Hi hi. Nhưng bà ấy bảo lộc âm sau này sẽ không "tránh" được. Khi tôi đi thì ở nhà mẹ tôi làm lễ cho tôi. Kể từ ngày đó tới nay thì không bao giờ hiện tượng đó xảy ra với tôi nữa. Kể từ ngày làm lễ tới giờ là được 3 năm. Cũng ngày ấy tôi chưa có duyên gặp ai để giải thích cặn kẽ câu chuyện này.
Mong rằng có ai đó đọc xong câu chuyện này sẽ có lời giải thích cho tôi được thông rõ mọi chuyện.
~*~
Cái này tôi công nhận là có ởi vì tôi cũng đã từng nghe những động đó rồi:
1. Hồi tôi còn ở Vũng tàu, có quen với đoàn ca nhạc. Đôi khi ở lại rạp ngủ đêm, ăn nhậu, hoặc cà phê thuốc lá, tán dóc với anh em hậu đài.
Mấy tên đó nói với tôi rằng, tối ngủ đừng có sợ khi nghe động, còn họ thì đã quen lắm rồi. Mà quả thật, trong đêm, những tiếng động bất thường luôn xảy ra:
Khi thì tiếng đóng cửa sổ rạp, hồi xưa còn những rạp loại cũ không máy lạnh, phải có cửa sổ để làm mát, hầu hết các cửa sổ rạp đều được chốt cài cẩn thận khi rạp trình diễn ca nhạc. Chỉ đóng lại khi có chiếu phim thôi. mà cái vụ đóng cài này có một chú chuyên lo. Vậy mà cứ chừng vài chục phút lại nghe tiếng làm như đóng mấy cái cửa sổ lại vậy. Nhìn kỹ hết thì chẳng thấy cái nào đóng lại !!!
Khi thì lại nghe tếng mấy cái ghế ngồi bật dậy kêu loảng xoảng, hồi đó mấy cái rạp cũ xài ghế bằng sắt. Khi ngồi thì kéo cái mặt xuống, khi đứng thì cái mặt tự dựng lên. Mà khi hạ hoặc dựng đều có tiếng loảng xoảng của kim loại rất đặc trưng. Vậy mà có khi nghe làm như có một người vừa ngồi xuống, rồi có khi có mấy người cùng đứng lên một lúc... Tuyệt nhiên là không có ai cả.
Ban đầu nghĩ là do chuột, mà nghĩ nếu chuột thì khi chúng đùa giỡn hay cắn nhau thì phải có tiếng động chạy hoặc chí chóe của nó chứ? Đúng không các bạn?
Lại nữa, đang nhiên khi không có một cái lực gì đó xoẹt ngang qua làm cái đèn dầu muốn tắt (xài đèn dầu vì khi không diễn nữa, tối tắt hết điện đóm). Mà lúc đó chẳng có ngọn gió nào ngoài trời thổi vào.
2.
Hồi đó chúng tôi có chế độ trực trường của học sinh, mỗi lớp cử một vài người luân phiên kết hợp với các lớp khác tối vào trong trường ngủ trực. mà ngủ thì nhiều chứ trực thì chẳng là bao.
Lần nào cũng thế, nếu ngủ trong hội trường, bật đèn lên hết thì chẳng sao. Khi ra phòng học kế bên nằm thì y như rằng, bên hội trường sẽ nghe thấy tiếng di dời ghế băng, hay mấy cái bàn. Hoặc có khi nghe tiếng quét sàn bằng chổi rễ, ...
Thôi kể lại thôi mà cũng thấy rờn rợn. Dừng lại cái.
~*~
Ma Cho Ăn Bánh
Hương sống trong một làng quê nhỏ, giữa cánh đồng, xa chợ khoảng 3 cây số. Ở quê miền Nam không giống như miền Trung, người chết không tập trung chôn trong nghĩa địa mà ai có đất cứ chôn sau hè, hay ngoài ruộng… những chòm mả không có thứ tự và trật tự như trong nghĩa trang, cho nên ban đêm đi ngoài vườn có một không khí âm u tỉnh mịch, ai nhát gan sẽ không dám đi một mình… Hương cũng không có gan dạ lắm.. cũng rất sợ ma.
Một ngày kia Huơng đi chơi nhà bạn đến tối mịt mới về, từ nhà của bạn về nhà Hương phải đi ngang qua một cánh đồng ruộng vắng, rồi đi ngang qua những khu vườn tâm tối có nhiều cây cối rậm rạp và chung quanh có rất nhiều chòm mã, mặc dù sợ ma, nhưng phải về, nếu không về thì sẽ bị ốm đòn…Bạn hương làm cho Hương cây đuốc thật to để đốt soi đường về vì trời đêm 30 tối đen không thấy đường., chỉ có một mình Hương bước độc hành trên còn đường vắng, Hương cảm thấy hơi sợ sợ, nhưng cũng làm gan cứ tiến tới, tay cầm đuốc giơ cao, còn tay kia bắt ấn trừ tà để ma qủi không đến gần được (cái nầy là một người bà con dạy cho Hương) .
Đi được một đổi, Hương thấy xa xa kia có ánh đèn chập chùng trước mặt, Hương mừng quá đi vội nhanh tới để có người đi về cho bớt sợ và bớt cô đơn, Hương chạy một mạch tới trước bắt kịp người cầm cây đèn bảo đang đi phía trước, đó là một bà già.
- Chào bà, cho cháu đi chung với.
Bà già gật đầu cùng đi với Hương., bà ta nói:
- Trời còn sớm. nhà bà gần đây, mời cháu hảy ghé nhà bà chơi chút rồi hảy về…
Hương thấy bà mời nhiệt tình nên đồng ý theo bà già về nhà chơi. Bà ta đem bánh ra mời Hương ăn, và Hương đã ăn ngon lành…
Trong khi đó gia đình của Hương chờ tới khuya không thấy Hương về, cùng nhau đốt đèn đi tìm kiếm khắp nơi, kiếm không được phải nhờ hàng xóm kiếm giúp. mọi người đốt đèn, đốt đuốc kêu gọi dậy cả góc trời nhưng cũng không thấy Hương đâu?
Kiếm tới gần sáng đến một chòm mã kia thì thấy Hương đang ngồi ngơ ngác mất hồn bên cạnh mã, miệng thì dính đầy đất sét. Cả nhà đến kêu gọi Hương, Hương ngơ ngác, không nhận ra ai cả…mọi người xúm nhau khiêng Hương về nhà, cạy đất sét ra, và xúc miệng cho Hương sạch sẽ, mời thầy pháp tới kêu gọi ba hồn chin vía trở về… Hương mới dần dần hồi tỉnh. Và kể lại chuyện gặp bà già rủ về nhà cho ăn bánh…. Thì ra bà già đó mà con ma, và bánh mà Hương ăn đó là đất sét…
* * *