| 12:54 | 31/05/26 |
Mục sư và căn nhà ma!.. Nói về chuyện tôi một chút
Mục sư và căn nhà ma!
Từ lâu dân chúng bàn tán xôn xao về một ngôi nhà ma trong làng của họ, nơi ấy là giáo phận mà vị linh mục già đang cai quản. Vị linh mục nhất quyết đến ngủ tại ngôi nhà ấy để tìm hiểu sự tình. Ông mang theo một quyển thánh thư, mạnh dạn bước vào ngôi nhà ma rồi đóng cửa lại. Đốt lửa lò sưởi xong vị linh mục bình thản ngồi đọc sách.
Đêm khuya dần , bốn bề tịch mịch. Thình *** h phía dưới hầm rượu có tiếng chân văng vẳng đưa lên, âm thanh va chạm cầu thang gỗ kêu kẽo kẹt, kèm theo những tiếng người rít lên rồi tắt nghẽn như bị bóp cổ.
Lắng nghe thì thấy vùng vẫy sặc sụa ,chừng nửa giờ sau êm ắng hoàn toàn.
Cha tiếp tục đọc thánh thư nhưng chưa đọc hết nửa trang, tiếng chân người đi từ phía hầm rượu lại vẳng lên, từng bước một từng bước một gần hơn. Cha chăm chú nhìn phía cửa thông về phía hầm rượu, ổ khoá kêu lạch cạch, chốt cửa xoay đi cửa mở bung ra. Cha giật mình , đứng bật dậy và hét lên:
-Ai, muốn gì?
Cuốn thánh thư từ tay cha rơi xuống đất. Cánh cửa vụt khép lại và cha chẳng thấy ai cũng như không nghe một tiếng động.
Cha hơi run, cố trấn tĩnh cúi xuống nhặt quyển thánh thư rồi lẩm nhẩm đọc. Ánh lửa lò sưởi bập bùng như muốn tắt, cha vội chạy đến cời than cho lửa bùng lên.
Tiếng chân lại văng vẳng, từng bước từng bước vang lên. Chốt cửa xoay đi, cửa mở. Toàn thân cha lạnh ngắt. MỘt người thiếu phụ trông còn rất trẻ bước vào . Cha dựa lưng vào bệ lò sưởi, lớn tiếng hỏi:
-Nàng là ai? Nàng muốn gì?
Bóng ma do dự giây lát như không biết phải làm gì, sau đó nó nhạt dần rồi mất hẳn. cha mở to mắt chờ đợi ,chờ mãi mà mọi vật vẫn im lìm. Cha đành phải đóng cửa. MỒ hôi toát ướt đầm áo cha, thân thể và tứ chi ông ngập tràn một luồng gío lạnh buốt .Tuy nhiên, vốn gan dạ nên cha vượt qua cơn sợ hãi không mấy khó.
Xoay mặt ghế về phía cửa, cha nắm chặt quyển thánh thư rồi ngồi quan sát động tĩnh. Và chẳng bao lâu tiếng chân ma nghe rõ dần trở lại, từng bước , từng bước tiến gần đến sát cửa.
Cha nghiến răng đứng phắt dậy, giơ cuốn thánh thư trước mặt. Chốt cửa xoay đi, cánh cửa từ từ mở rộng. Bằng giọng từ tốn ,cha nói:
-Nhân danh Cha và con và thánh thần...nàng là ai vậy? Tìm kiếm điều gì ở đây?
Người đàn bà đi thẳng về phía linh mục, tay nắm lấy vạt áo dòng. Nàng còn trẻ lắm, chừng ngàoi hai mươi .Toàn thân bốc ra mùi ẩm thấp lạnh tanh của đất bùn .Tóc người đàn bà đứt từng mảng, quăn rối bù, mặt bị tróc thịt từng chỗ lòi cả xương ra, hàm răng trắng muốt. Đôi mắt sâu không có con ngươi, nhưng hố sâu được lấp đầy bằng màu xanh dương mờ nhạt như khói sương. Trên mặt không thấy có mũi.
Nàng kể lể ,giọng chập chờn lay động giống như một cành lá bị gió thổi, nói là nàng bị người tình giết chết để mưu cướp tiền, vùi nàng xuống hầm rượu. Nàng cầu xin cha cho đào thi thể nàng lên và chôn cất tươm tất để hồn nàng được yên. Vừa kể nàng vừa khóc tức tưởi.
Lặng một hồi , người đàn bà yêu cầu cha khi nào đào bới xác nàng thì hãy lấy đốt ngón tay út của bàn tay trái treo ngay cửa nhà thờ, nàng sẽ có thể tìm thấy tên sát nhân. Rồi nàng dặn dò:
- Lần sau Cha đến đây, Cha sẽ nghe tiếng nói của con trong đêm vắng. Con sẽ chỉ cho Cha biết tiền bạc, nữ trang của con ở đâu, tất cả con xin cúng vào nhà thờ.
NÓi dứt lời nàng lấy chân bới đất và chui tọt xuống.
Sáng hôm sau, linh mục dậy thật sớm ,đi xuống hầm rượu ,đào hết xương cốt ,rửa sạch rồi đem chôn ngoài nghĩa địa . Đắp nấm mồ cao, cha lầm rầm đọc kinh.
Đến chủ nhật sau, cha lấy lóng xương ngón tay út của người chết treo trên chiếc khung bằng bạc trước cửa nhà thờ lẫn với những chuỗi hạt và hình thánh giá. Cha đứng chờ đợi. Một người đàn ông đi qua, chợt nhìn thấy lóng xương kì lạ có sức mạnh lôi cuốn hắn đứng sững lại. Hắn tiến tới và giơ tay mân mê lóng xương. Lạ thay, lóng xương ấy dính chặt lấy tay gã. gã cuống cuồng bứt, vẩy đến rách cả da tay, máu chảy tuôn xối xả mà lóng xương vẫn không rời ra. Hoảng sợ, gã gào lên như điên. Gã bị bắt và thú thật tội giết người. Toà kêu án tử hình treo cổ. Tối hôm tử tội thụ hình, linh mục trở lại căn nhà ma. Đến nửa đêm, một giọng nói lạnh lẽo, lanh lảnh vang lên chỉ cho linh mục nơi chôn giấu vàng bạc. Nhưng tuyệt nhiên cha không thấy bóng hình nào hết. Oan hồn giờ đây đã thoả nguyện và siêu thoát.
TỪ dạo đó, ngôi nhà bớt hẳn những chuyện ma ghê rợn.
~*~
Nói về chuyện tôi một chút
Người ta thường nói, ma chỉ nhát mấy người không sợ, còn mấy mấy người yếu bòng vía thì ma không nhát sợ người bị nhát sợ quá lăn ra chết thì ma phạm thêm một tội giết người nữa. Không biết có phải vậy không?
Nếu đúng vậy thì có lẽ tôi là người yếu bóng vía, bởi vì nhiều người quanh tôi đa số ít nhất đã thấy ma một lần, còn tôi thì chưa hề !!!
Cũng như ngày chị tôi mất ở bệnh viện trên Sài gòn. Ngay tối hôm đó, con chó Toni cưng của chị tôi nó hộc lên dữ lắm, hộc mà tỏ vẻ mừng chứ không phải là đang giận dữ kẻ nào đến phá đám. Lúc đó tôi đang thất nghiệp, nằm coi phụ cái căn tin của một công ty cho chị tôi. mấy người có phòng gần bên, sợ không dám ngủ, có người quả quyết rằng thấy có bóng trắng đứng ở cửa phòng chị tôi (mà lúc đó tôi đang ngủ ở đó).
Cũng ngay tối đó, bà vú nuôi tôi lúc đó đang ở xã Xuân sơn (Châu Đức, Bà rịa - Vũng tàu), bà hiện bấy giờ cũng đang ở cùng với con của chị tôi. bà vú nuôi tôi bả rất tỉnh ngủ. Lúc tôi xuống báo tin (ngày hôm sau), thì bà vú tôi hỏi liền:
Có chuyện gì đó với má con X. phải không? (X là tên gọi cháu gái tôi).
Tôi nói:
Chỉ chết rồi, hôm qua. sao vú biết?
Vú nói:
Tối hôm qua nó ghé đến báo cho tao biết rồi ???
Tôi rợn người:
Là sao?
Tối hôm qua, tao đang nằm mơ màng, thì nghe tiếng con chó mực của tao nó hực hực như có người lạ. Tao mở mắt nhìn ra cửa sổ, lúc đó trăng đang sáng, tao thấy một bóng người dáng đàn bà mặc bộ đồ trắng đứng ở cửa sổ nhìn vào. Tao hỏi ai đó, không thấy trả lời, hồi lâu sau thì biến mất. Lúc đầu tao tưởng con nhỏ hàng xóm nó làm gì ngoài sân, nhưng sáng nay tao hỏi thì nó nói hôm qua nó đi làm cho người ta, không về nhà???
Tao nghĩ ngay đến hoặc là má của mày hoặc là chị mày có chuyện, nhưng tao nghĩ là chị mày nhiều hơn, vì bóng trắng đó có vẻ còn trẻ (lúc mất chị tôi mới có 37 tuổi).
Vậy đó, bà vú tôi thấychỉ mà tôi lại chẳng thấy chỉ ???
Rồi mới đây thôi, thằng em vợ tôi bị té lầu chết. Nó là thằng rất hiền, và có hiếu với cha mẹ vợ của tôi. Nó chết bất đắc kỳ tử. Người ta nói chết như vậy là linh lắm.
Ngày đưa nó ra đồng, quan tài của nó bỗng dưng trở nặng, không thể khiêng được. Tôi nói vợ nó khấn mấy câu, vợ nó nghe lời khấn vài câu thì quan tài bỗng nhẹ hẵn đi và nhà đòn khiêng đi khỏe re.
Lúc nó chết, thì thằng cháu ruột con chị Hai vợ tôi cùng làm chung ôm xác cậu nó. Anh Hai chồng chị Hai vợ tôi và vợ chồng tôi, cùng nhỏ em vợ thứ Sáu chạy lên bệnh viện để lo cho nó. Gọi điện về nhà má vợ nó (nó ở bên nhà vợ, có nhà riêng kế bên nhà má vợ), vậy mà chẳng có ai chịu đến. Chỉ cách bệnh viện chưa đầy 20 cây số. Vợ chồng chúng nó lên Sài gòn làm, để giảm chi phí, nó ở nhà chủ (nó chết ngay nhà chủ), vợ nó thì làm công nhân may ở trong khu tập thể luôn (vì miễn phí). Cuối tuần hai vợ chồng mới về quê để thăm con.
Cái thằng em cột chèo với nó, sau khi làm đám nó xong rồi, nói cứng: không biết anh T. do sơ ý té chết hay do có ai đó xô anh không? Nếu anh có thiêng thì cho thằng em anh thấy.
Trưa hôm đó, thằng em cột chèo ngủ trước sảnh nhà của thằng em vợ tôi, bổng thấy thằng nhỏ lồm cồm ngồi dậy, mặt không còn giọt máu, chạy trối chết về nhà má vợ. Hỏi ra thì nó nói: đang nằm ngủ thấy anh T. nói tao chết vầy nè, xong thì thấy nguyên một cái xác rớt từ trên mái nàh xuống ngực anh chàng một cái đánh rầm. Hoảng quá chạy một nước.
Còn má vợ tôi và nhỏ em vợ (út gái) thì thấy em vợ tôi về nhà hoài hà. Ba vợ tôi già rồi, bệnh nằm một chỗ, vậy mà không chịu nằm trong giường, cứ bắt đưa ra nằm ngoài ghế. Hỏi thì ba nói, thằng T. nó về nó nằm bên ba, nó xoa lưng, bóp chân cho ba hoài. Ba sợ !!!
Má vợ thì thấy nó đứng ở cửa sổ kêu mở cửa bếp cho nó vào. Còn nhỏ em vợ thì bị anh dựng dậy mắng không chịu làm cứ ngủ hoài.
Vậy chứ tuyệt nhiên tôi chẳng thấy nó lần nào, dù rằng tôi có khấn rằng nếu được thì cho anh thấy để anh em nói chuyện với nhau, để coi nó có cần gì, có thiếu thốn gì hay còn gì chưa làm được mà chưa chịu chuyển kiếp.
Có lẽ tôi yếu bóng vía thật.