| 12:54 | 31/05/26 |
Ngủ Với Ma.. Ma Da..
Ngủ Với Ma
Đêm hôm đó tôi và 3 người bạn ngồi làm bài ở phòng khách đến thật khuya, chúng t6oi nói với nhau rằng đêm nay tất cả sẽ ngủ ở phòng khách. Vào khoảng 1 giờ rưỡi khuya, tất cả các bạn tôi đều đi ngủ chỉ còn mình t6oi gnồi đó ráng làm cho xong bài tập
Khoảng 2 giờ tui liếc nhìn đám bạn đang ngủ khò. Hai đứa nằm bên trái còn 1 đứa thì nằm bên phải, tôi thì ngồi xếp bằng ở chính chính giữa. Trời đã khuya lắm rồi, buồn ngủ mở mắt ko nổi, tôi bèn đứng dậy tắt đèn đi ngủ.
Tôi lẩm bẩm trong miệng " có ánh đèn đường chiếu vào cho dù có tắt đèn cũng ko tối lắm ", rồi tôi kéo cái chăn lên người và nằm xuống. Tôi xoay đầu qua bên phải và giáp mặt với Dung ( Dung nằm xoay mặt vào tường ). Dung có mái tóc dài chấm lưng thật là đẹp. Tôi nhìn mái tóc đẹp của bạn ấy rùi nói " tóc đẹp thật ".
Rồi rất là lạ, như có cái gì đó bảo tôi sơ vào tóc của Dung. Tôi lấy bàn tay trái vuốt vào mái tóc bạn ấy. Khi làm như vậy tôi có cảm giác có cái mặt sau làn tóc đó. Tôi có thể rờ đc mũi, miệng,... cái mặt thì ko đc láng... hình như có rất nhiều mụn. Sau đó tôi rờ đến đôi mắt. Tôi cảmt hấy đôi mắt đang mở và nhìn chòng chọc vào tôi, nhưng thật kì lạ tôi ko thấy gương mặt đâu hết mà chỉ thấy tóc mà thôi, vì tôi có thể rờ và cảm thây đc gương mặt dưới làn tóc đó...
Bổng dưng tôi chợt nhớ ra bạn tôi xoay mặt vào tường mà, và... tôi nghĩ rằng khuôn mặt mà tôi sờ đc... là...là...là 1 người khác... Rồi tôi la thật lớn. Linh là người thức dậy đầu tiên mở đèn lên. Tôi thấy Dung từ ngoài bước vào trên tay đang cầm 1 ly nước và hỏi tôi có chuyện gì vậy. Thì ra trong lúc mọi người ngủ Dung đã ra ngoài uống nước, thế còn ng nằm cạnh tôi lúc nãy là ai
~*~
Ma Da
Nếu có ai ở NhaTrang và ven biển trước 75, đều được nghe những câu chuyện ma được thuật lại cuả những cư dân sóng gần ven biển, dưới chân đèo Rù Rì, sau lưng Tháp Bà, xóm cồn , xóm bóng, cồn giửa mà hầu hết những người đả gập phải đều là dân ngư phủ.
Trước 75 dưới chân đèo Rù Rì là nghỉa địa Phật Học, sau lưng Tháp Bà , Bải Dương và Cồn giửa là nghĩa địa của những người tứ cố vô thân mà phần đông thì dân phiá ngoài vào đây làm biển bị chết và được mai táng vào đó và củng có thể nói là nơi an ngỉ cuối cùng của những người tứ cố vô thân.
Tôi được đánh thức bởi chủ tầu, vối tay nhìn đồng hồ mới có hai giò khuya, tôi định cằn nhần ông ta, thì bị ông ta bịp miệng lại và hỏi nhỏ "Mày có muốn thấy ma không" nghe tiếng ma là tôi cảm thấy lạnh rôì huốn hồ muốn thấy, tuy vậy ông vẩn chỉ tôi về phiá viền tầu và ông nói có hai con ma da đdan ngồi đó kìa, tôi cảm thấy một luồn khí lạnh xong lên óc và cơ thể tôi bổng dưng run bần bật, tôi đưa mất nhìn về phiá đó nhưng không thấy gì cả, nhưng cảm giác của tôi vẩn thấy gì không ổn. Ðêm nay trời sáng trăng có thể thấy rỏ mọi vật từ xa, nhưng bên mép tầu tôi không thấy gì cả. Tôi định thần bình tỉnh và cố gắng nói, "làm gì có ma đêm nào củng lội dưới nước cả giờ đồng hồ mà sao không thấy gì cả" ông không nói gì vẩn đếm "có tất cả là 5 con, hai con bên viền , hai con sau lái và một con ở phiá mủi tầu, chúng nó nói chuyên với nhau phải tìm người thế thân còn không thì đêm nào củng lạnh quá".
Nhưng tai và mất tôi không nghe, thấy gì cả ngoài tiếng gío thổi và tiếng kêu của ngọn phi lao tạo thêm nhiều ấn tượng ma quái trong trí tôi. Bổng ông ta nói "nó đang nhìn về phía mầy đó, mầy hảy nhấm mắt và bịp hai tai lại tao mỏ nhản cho" tôi nghe lời ông ta nhấm mắt và bịp tai lại, không biết ông ta đọc cái gì thì thầm trong miệng rồi thổi vào mắt và tai tôi, rồi ông bảo tôi từ từ mỏ mắt ra. Trời ....một cảnh tượng hải hùng năm bóng đen đang lù lù trước mặt tôi, may là tôi ở trong cabin nếu ở ngoài chất tôi xiểu mất, tiếng nói của chúng pha lẩn tiếng gió và tiếng kêu của ngọn phi lao, như tiếng nói ở tận một nơi thật xa xôi cuộn về, chợt một con nhảy xuống nước và trở lên mang theo một con ma da nủa bây giờ có tất cả sáu con chúng vẩn ngôì yên bất động, tôi cố gáng nhìn gương mặt chúng nhưng không thấy gì cả. Ông chủ tầu bước ra ngoài và không hiểu ông nói gì, chúng nhẩy xuống nước hết.
Sáng sớm hôn sau tôi thấy ông ta mua nhang đèn về cúng và sau đó mới được biết đó là sáu người trong đám bạn đi biển đả chết vì một cơn bảo và vong hồn họ vẩn bám lấy chiếc tầu này
~*~
Cái hiện tượng này cũng ly kỳ và khó giải thích lắm. Chỉ có những người sống ở những vùng sông nước mới hiểu được. Ở những miền cao thì cũng hông biết là cái thứ gì.
Quê của VLDH là miền tây, Châu Đốc đi xuống chút nữa là Long Sơn tức là chổ VLDH ở. Nhà cửa ở đây thì cất sát sát mé sông. Con sông này lúc xưa lâu lâu lại có xác người việt ở miên bị người miên giết kết chùm thả trôi xuống. Có khi người ta vớt, có khi người ta thấy cứ đẩy ra cho trôi tiếp mong là phía dưới nguồn sẽ vớt cứ thế xác hết tấp bến này tới bến kia. Cái bến nước kế bên nhà VLDH xác cũng có tấp vô hoài.
Ở bên nhà sát vách là đứa bạn thân học chung lớp. Ông nội nó là người hoa. Một hôm ổng hỏi : ê, tụi bây muốn coi ma da hông ? Lúc đó VLDH còn nhỏ hay tò mò (12 tuổi) cũng nói được rồi xin ba mẹ qua học bài bên nhà người bạn rồi ngủ lại.
Tối khoảng 9-10 giờ đêm ổng kêu 2 đứa thức dậy. Ở Long Sơn, VLDH còn nhớ 6-7 giờ là người ta đi ngủ hết rồi vì muổi nhiều. Ông nội thằng bạn dẩn VLDH với đứa bạn ra sau nhà nó. Phía sau có cái hiên cất dính vô nhà nhưng nằm ở trên cao hơn mặt nước sau nhà nhiều.
Trời đen như mực mà nghe như có tiếng rên nho nhỏ trên bờ sông ở cách đó không xa xéo vô trong bờ đất. Ông nội nó bất ngờ bật đèn pin rọi thẳng vào mé sông thì có 5 tới 6 cái bóng đen nhảy xuống sông nghe tủm tủm. Chỉ là những bóng đen thùi lùi như cục đá chớ hổng có tay chân gì hết á. Ổng nói đó là ma da, ổng hay nghe rên tối tối với hay rọi đèn pin cho nó nhảy xuống sông. Dân ở đây thì cứ chày , lưới, bắt cá trên sông suốt ngày nhưng chưa chày được 1 con ma da nào.
~*~
cảm nhận có ma không
tôi là người tu tập trên ba mươi năm cũng có cảm nhận được ,rung động nơi nào có hoặc không có ma,ma cũng tần số rung động,mà người tu lâu tâm định đều cảm nhận được,và có thể nghe được.
những cái gì chúng ta không thấy chỉ nghe cũng đủ làm sợ hãi ,thật ra ma cũng có hiền ,có dữ,cũng có suy nghỉ buồn vui,hay nghịch ngợm,nếu ai hay thách đố ma cũng phải làm cho một lần hú vía ,như người trần cũng thế ghẹo cũng có lúc bực cũng gây..
thực chất ma cũng muốn có ai đó nhớ đến mình,biết mình đang hiện diên bên cạnh nên quậy để cho người trần chú ý mới có hiện tượng nhát chứ họ không cố ý làm tổn hại ai.
nhiều khi là người thân ,hay người thường ở nơi mình ở coi như hàng xóm những bóng ma đó chết còn nhiều vương vấn hay oan khúc mới hay lẩn quẩn quanh người trần,đọc kinh không phải để xua đủi được ,mà mong họ nghe kinh để tâm thoải mái bình tâm an lạc hơn ,họ có thể tu lại nhẹ siêu thoát,.
cũng có những ma còn nặng qán thù trong khi sống ,hoặc còn vấn vương việc gì ,vật gì làm họ không ra đi.
ai hay bị ma nhát phải có tương giao với vong ma ấy ,trong quá khứ hoặc trong tiền căn,người còn đương tại thế ai gặp trường hợp ma nhát ,nên phát huy tu tạo phước thường vãng sanh sẽ giúp cho vong quanh quẩn bớt đau đớn ,khổ sở ,buồn cô đơn ,họ sẽ phù hộ không còn gây khó chịu cho mình .
tôi viết tất cả lòng thành mong ai không hiểu về vong ma mà nên rán tu mong giúp những bóng ma an ổn.
nam mô a di đà phật
cư sỉ diệu định