watch sexy videos at nza-vids!
Xop197.Sextgem.com
HOMECHATBLOG
12:5431/05/26

 Nói về ma ở Vũng tàu


 

Năm lên lớp 5 ở trường Lê Lợi lớp tôi dược Thầy Tiꧮ chủ nhiệm.

Thầy Tiến đã gần 50 tuổi và nổi tiếng là khó (Có lần cả lớp bị thầy dánh vìtội ham chơi).

1 ngày gần cuối năm học vào mu࠭ưa, trời mưa ơi l࠭ưa. Mưa khơng dứt, đến 5 giờ chiềi rồi màcơn mưa chẳng ngừng. Bên ngoài trời bắt đ⠵ tối... bỗng dưng trời g⠭ lên làm tất cả chúng tôi giật mình. Lúc này Th⠹ nói "trong khi chờ mưa tạnh thầy sẽ kể chuyện ma cho các con nghe, các con chịu không?". Cả lớp dồng thanh 1 tiꧮg "chịu".

Thầy bắt dầu kể:

Tuy Th⠹ là người Thiên chúa giáo, không tin là có ma, nhưng chuyện này chính thầy thấy dược và từ dó thầy tin làcó ma và cúng cô hồn.

Chuyện xảy ra 20 năm về trước (vào lúc dó) khi thầy mới dặt chân đến đất Vũng Tàu (Thầy gốc Bắc). Từ ngoài Cấp nơi th⠹ ở đi đꧮ trường ở Bến Ddình phải lấy dường Lê Lợi. Con dường này đi ngang qua 1 cái nghĩa dịa rất lớn. Vào thời dó thầy thường đi đến trường khoảng chừng 5:30 AM, lúc đó ngoài dường chưa có nhiều xe và trời còn màu sương (nhưng không phải sương mù như ở Ddàlạt), phong cảnh cũng lãn mạn lắm. Bất chợt 1 hôm Th⠹ để ý đến 1 cô học sinh mặc áo dài trắng dứng tựcổng nghĩa địa. Thầy th⠭ nghĩ tại sao cô học sinh này đi học sớm vậỷ Xong không nghĩ ngợi nhiều thầy tiếp tục đạp xe vòng vòng mấy con dường có lá me baỵ

Qua hôm sau thầy lại thấy cô học sinh đó, nhưng lần này cô khóc... cứ như vậy dúng 1 tu⠮. Thầy thấy lạ quá nên quyết định đến hỏi thăm cô học sinh đó. Thầy hỏi cô chờ ai và tại sao khóc. Thì cô ta mới trả lời làcô có hẹn với bạn trai cô. Anh kia kêu cô chờ anh đón đi, nhưng sao cô chờ hoài màkhông thấy anh đến. Thầy mới khuyên cô đừng buồn chắc người cô chờ sẽ không đến đâu vì cô dã chờ hết cả tuần rồi! Cô trả lờtiếp 1 tuần có sao đâu cô đã chờ hết 10 năm rồi. Thầy mới nhìn lại gương mặt cô chừng 16, 17 tuổi sao cô lại nói đã chờ 10 năm rồỉ Xong cô còn hỏi th⠹ có th꿠chở cô đến trường dược không. Vì thấy câu chuyện hơi lạ thầy nghĩ cô gái này bị bịnh thần kinh (vì thầy hồn tồn không nghĩ đến ma quái),

thầy từ chối không chở cô ta.

Sau tan học buổi trưa trên dường về Thầy thấy 1 ông lớn tuổi đang quét sân nhà đối diện nghĩa địa, thầy dừng xe hỏi ông lão có quen cô gái đó không, tại sao gia đình cô không đưa cô vô bịnh viện. Ông lão nghe xong hỏi liền "nó có kêu cậu chở nó đi học không?, đừng có chở nhe, ai chở nó đều bị **ng xe mà chết" . Thầy lúc đó không hiểu gì hết ngơ ngẩn nhìn ông lão. Ông lão dẫn thầy vô nghĩa địa, dến 1 ngôi mộ chỉ và bia mộ kêu thầy coi kỷ. Trời ơi trên bia là tấm hình cô gái thầy gặp, cô mất dúng 10 năm. Ông lão kể cô gái này vì tuyệt vọng cho mối tình đầu nên tựử. Chắc vì chết mà chưa tới số nên vong hồn cứ lẩn quẩn ở đây

..

Cái nghĩa địa trong chuyện bạn trích dẫn hồi xưa có tên là đất thánh. Nó là nơi chôn cất những binh lính và pháp kiều chết tại Việt nam. Cạnh bên là nghĩa địa của người Việt. Bây giờ người ta dẹp bỏ chúng rồi.

Cái khu đó thì ma vô kể, theo như lời người lớn nói. Sau đây tôi xin kể lại câu chuyện mà theo má tôi là có thật 100 phần trăm.

Số là đã lâu lắm rồi, khoảng thập niên 60 thế kỷ trước, má tôi có ông bạn tên là ông Lý. Ông này số đào hoa lắm. Ông làm ăn ở Băng cốc sau đó về Sài gòn. Ông ta thường xuống Vũng tàu chơi.

Một sáng nọ, má tôi thấy ông đến gọi cửa nhà má tôi rất sớm. Thấy bộ dạng ông bèo nhèo, mặt thất thần, má tôi hỏi có chuyện gì vậy. Ông không trả lời mà chỉ nói cho ông vào tắm rửa. Sau khi uống xong ly cà phê má tôi pha xong, ông lật đật ra xe về lại Sài gòn luôn , mặc dù má tôi hỏi ông bị làm sao ông cũng không trả lời, và không thấy trở lại Vũng tàu nữa.

Sau này có dịp má tôi về Sài gòn gặp ông, thì lúc đó ông mới kể lại chuyện như sau:

Tối hôm đó, nghe ông nói là cũng khá khuya, lúc đó ông đang ngồi uống rượu ở một quầy bar thì ông thấy có một cô gái có dáng người rất đẹp, tóc dài, mặc bộ áo dài và một khăn voan mỏng che gần kín nửa mặt. Có hơi men trong người, ông đến gần làm quen và sau một lát ông đã đưa cô gái ra xe và chở cô gái về nhà cô ta. Khi ra xe, ông nắm lấy tay cô, thấy cô lạnh, ông cởi áo vest bên ngoài ra khoác cho cô.

Và sau đó thì là gì chắc mọi người cũng hiểu. Không biết bao lâu, ông cảm thấy hơi lạnh, ông ngồi dậy để tìm cái mền hay cái gì đó để đắp thì chợt nhận ra mình đang nằm trên một ngôi mộ. Quần áo ông được cởi ra khi vào nhà cô gái ông nhớ rõ là mắc vào móc áo thì bây giờ nó nằm trên một nhánh cây kế bên ngôi mộ. Còn hình chủ nhân của ngôi mộ đó chính là cô gái mà ông đã ...

Ma Vũng tàu hồi xưa nhiều lắm. Bây giờ thì hầu như không còn. Người ta nói, sau này người nhiều, dương thịnh nên âm suy. Bây giờ người ta ít gặp ma nữa.

~*~

Cũng như những đứa bạn khác đều là sinh viên y dược thì chuyện canh nhà xác là chuyện bình thường và là điều mà mọi sinh viên ngành y dù muốn hay không vẫn phải cố gắng tập sự can đảm chấp nhận. Rồi cũng đến lượt tôi và thằng Lâm phải trực nhà xác để đón nhận những tử thi mới làm thủ tục "nhập môn", thường thì ca trực vào cả ngày lẩn đêm và chia theo ca 8 tiếng, thế nhưng hôm ấy tôi và thằng Lâm phải trực ca tối mới ghê chứ, trước khi đi nhỏ Thảo bảo Lâm nên mang theo tỏi hay thứ gì đó hộ mệnh cũng được vì nghe đâu mấy đứa trước làm như thế thì im re mọi chuyện, thằng Lâm cười ha hả bảo Thảo dở hơi, ừ thì sao cũng được với tôi chỉ là thủ tục nhỏ thôi mà,

tôi cũng không chú tâm chuyện này lắm. Rồi buổi tối ấy cũng đến, tôi và thằng Lâm ngồi với mớ bài đem theo bên cạnh tò te đọc vài dòng, sau khi nhận vào ca trực khoảng 1 tiếng thì có một xác được đưa vào tôi và Lâm cùng làm thủ tục "nhập môn" cho cái xác này, đâu vào đấy tôi bảo Lâm đi mua tờ báo gì đó dưới cổng bệnh viện để đọc vì buồn quá, lúc chuẩn bị đi thì mưa như trút nước, cái lạnh hăng hắc mơn man làm tôi có cảm giác nổi da gà, thằng Lâm thì co ro trên cái ghế trực cạnh một cái bàn chơ vơ dọc theo lan can của phòng xác. Mưa như hối hả hơn và cũng tạnh nhanh hơn, mới đó mà 12h khuya! nhanh quá, tôi và Lâm nghĩ vậy, ngoài trời chỉ còn lất phất mưa, ánh đèn neon đã cũ mờ ảo sáng **c, gió thì vẫn thoang thoáng bay qua lành lạnh. tôi bảo Lâm có thể ngủ vài tiếng tôi có thể ngồi trực cho nó, sau đó sẽ đến lượt tôi ngủ, nó đồng ý và ngồi gục xuống cạnh bàn ngủ thiềp đi.

Tôi ngồi tra lại mấy bài thuốc vừa được học sáng nay, vừa được khoảng 15 phút thì có chị y tá thấp thoáng với áo pờlu trắng đi lại bảo tôi chuẩn bị mở cửa phòng để chuyển một xác người vào, tôi hối hả và mừng thầm vì ít ra có người để mình bắt chuyện sau khi làm xong công việc, tôi không đánh thức Lâm dậy mà một mình lại mở cửa phòng vào trong kéo chiếc xe để xác người ra ngoài, cái lạnh trong phòng làm tôi không chịu nổi, lạnh khủng khiếp, như phản xạ tôi vào kéo chiếc bàn chở nào gần mình nhất để đưa ra ngoài bất chợt nhìn sang cạnh một bàn để xác gần đó tôi thấy cảm giác quen vô cùng, trong vài giây suy ngẫm....thì ra...đó là...chị y tá lúc nãy bảo tôi vào đây lấy bàn để xác...

.tôi không biết thế nào để diễn tả nổi, chân tôi như đuối đi, tôi không còn cảm giác lạnh gì nửa mà thay vào đó là cảm giác khiếp hoảng, tôi cố gắng chạy thật nhanh ra kéo thằng Lâm ngồi dậy, nhìn mặt nó mơ màng nhưng tôi vẫn cố gắng nói hết những gì mình vừa thấy, nói xong nó bảo " mày nói gì vậy? chị ấy ở đằng sau mày kia mà"....hả....cái gì??? tôi vội vã kéo nó chạy xuống phòng trực ban của bệnh viện lấy một viên an thần uống vào - trùm mền ngủ đến sáng, hi vọng lần sau không chứng kiền những gì thấy đêm qua nữa.

* * *