| 12:54 | 31/05/26 |
Ma tại nghĩa địa Đô thành
( hôm nay lang thang sưu tầm truyện có thật..
mới biết đc là công viên Lê Thị Riêng - nơi mình đang học quân sự
lúc trước là nghĩa trang Đô Thành
sợ vãi
sợ vô ý dẫm lên fải mộ của ai chưa đc bốc cốt hết
]
sẵn đây mập xin share luôn 1 câu chuyện từ CV LTR này..
bạn trai của nhỏ bạn mập lúc trước vô công viên Lê Thị Riêng câu cá.. bạn ấy câu đc 1 con cá đen sì, trông rất là gớm ghiếc..
dòm ghê lắm.. xấu dã man..
trên đường bạn ấy về thì bị TNGT.. và đã mất
từ đó nhỏ bạn mập thề ko bao giờ vào công viên đó nữa
..
chuyện cũng tầm 4,5 năm rồi..
thôi
mời các bạn thưởng thức tiếp.. - @map92 )
..
Em là Mỹ Phương, hôm nay xin kể cho mọi người nghe 1 câu chuyện mà em được biết cách đây nhiều năm. Khi còn ở Vietnam nhà em ở gần chợ Hòa Hưng, gần khu Bắc Hải và gần nghĩa địa Đô thành nên xóm em còn được gọi là xóm nghĩa địa. Đối điện nhà em là chùa Định Thành, sau nhà em có bà Bảy bán bánh ích, bà đã 70 tuổi và sống một mình. Ngày nào bà cũng bưng 1 rổ bánh ích đi bán ngang qua nhà em. Đến một hôm tự nhiên không ai thấy bà Bảy đi bán bánh nữa.
Qua một thời gian em có dịp gặp lại bà ở nhà em mới hỏi sao bà không làm bánh ích bán nữa? Bà nói là bị cụt hết vốn nên không còn buôn bán gì nữa được. Em mới hỏi tại sao vậy thì lúc đó bà mới thú thật là xưa nay bà không có làm bánh ích ở nhà mà là đi lấy bánh ích ở Bắc Hải, rồi đem về bán lại. Bữa đó bà cũng đi lấy bánh như thường lệ, trên đường đem bánh về bán, khi đi tới nghĩa địa thì có 1 cô gái ngoắc bà lại và nói: "bà ơi, bà bán hết bánh cho con đi". Bán được hết rổ bánh nên bà mừng quá và vì còn sớm nên bà vội vã quay lại Bắc Hải để lấy thêm bánh mang về xóm bán tiếp. Nhưng tới lúc bà móc tiền ra trả thì té ngửa vì tiền cô gái trao cho bà toàn là giấy vàng mã! Bà giận quá nên quay lại chỗ nghĩa địa đó và đi vào trong để tìm cô gái. Bà không tìm ra cô gái đó nhưng khi bà nhìn thấy trên mỗi cái mộ có để một cái bánh ích của bà thì bà sợ quá bỏ chạy về nhà.
Em nghe bà kể cũng sởn da gà, vì em biết bà cụ không có dựng chuyện nói láo với em để làm gì.
Em mới hỏi là vậy bà làm gì mà sống! Bà nói bà có thằng con trai chịu giúp nuôi bà nên cũng đỡ khổ. Em nghĩ vậy cũng tốt, nếu như cô gái ma đó không làm cho bà hết vốn thì có lẽ bà vẫn phải cực khổ đi bán bánh mỗi ngày.
Bản thân em về sau cũng gặp vài chuyện huyền bí, em sẽ kể lại vào dịp sau.
..
Lúc xưa tôi ở hẻm 462h đối diện với hẻm của chùa Định Thành, ngày nào đi học trên đường CMT8(Lê Văn Duyệt trc 75) để đi ngang Nghĩa địa Chí Hoà(Nghĩa trang Đô Thành xưa). Lúc đầu còn sợ, sau thì kg có để ý nữa...
Lên cấp 3 thì học Nguyễn Du, hằng ngày cũng đạp xe đến trường từ CMT8 rồi qua đường Trường Sơn, lúc này nghĩa địa đã được biến thành Công Viên Lê Thị Riêng...Ma thiệt thì không thấy, nhưng ma nữ thì đầy đường vì các quán cafe' ôm, bia ôm, êtc. mọc lên phía trước Legamex kéo dài cho đến đường Đồng Nai trong cư xá Bắc Hải...
Ngoài ra ngay trong hẻm tôi ở cũng ma nhiều lắm
Vì dọn vào ở sau 75, nhưng khu tôi ở là khu gồm 10 gian cho hạ sĩ quan của Trại lính nhảy dù lúc xưa. Nghe một số bác trong xóm cũng là lính ở ngay trong khu đó kể rằng khi quân miền Bắc tiến vào từ ngõ ngã tư Bảy Hiền thì bị phục kích từ 2 bên đường Lê Văn Duyệt (một bên là nghĩa trang Đô thành, một bên là trại dù) nhiều xe tăng cũng như lính của bên miền Bắc bị tiêu diệt lắm... Tuy nhiên, do lực lượng chênh lệch nên sau nhiều giờ quần nhau từng miếng đất bên nghĩa địa Đô thành, etc. thì quân miền Bắc đã nắm phần chủ động và tiếp tục tiến vào Sài Gòn... Đến tối bà con ra xem thì thấy xác chết của cả 2 phe nằm la liệt trong nghĩa trang và ven đường.
Sau này dãy nhà 10 căn của chúng tôi ở xuất hiện rất nhiều ma... Cách nhà tôi 2 căn là nhà của ông Một (cán bộ tập kết ngoài Bắc vào, theo chủ nghĩa duy vật), đêm nào cũng nghe tiếng khóc than, tiếng chân đi lọc cọc và tiếng bàn ghế xô đẩy ồn ào, tiếng dội nước tắm cả đêm... Sau nhiều tháng chịu không nổi thì ông ta mới hỏi hàng xóm đã ở đó từ trước thì được trả lời là người lính sống với vợ con trong căn nhà đó bị pháo kích chết ngay tại nhà... Lúc chết ông bị mất một giò, nên khi về thường là nghe tiếng lọc cọc... vì ổng nhảy lò cò
Lúc còn nhỏ chúng tôi thường hay ngồi trước sân nhà hóng mát. Lúc này vừa sau năm 75 nên vẫn còn hoang vắng lắm, trong xóm chỉ vỏn vẹn 10 căn nhà và 2 đầu xóm là Xưởng đầu máy và Xưởng toa xe Chí Hoà mà thôi. Có hôm đang ngồi với Dì tôi thì nhìn sang dãy nhà ăn tập thể của Công nhân Đường Sắt đang xây lở dở thì tôi thấy một bóng người mặc đồ trắng, tóc trắng đi về phía cái giếng gần đó... Tôi ngỡ mình hoa mắt vì trong xóm vỏn vẹn có 10 gia đình thì không có ai già đến mức đó và ăn mặc như vậy cả... Nhìn theo thì không thấy bả đi tiếp (khu đang xây dở dang, nếu bà ta đi tới nửa thì sẽ thấy vì tường phía trước và sau khu nhà ăn đó chưa có xây)... Tôi sợ quá nói cho Dì nghe thì Dì nói: "Chắc mầy bị hoa mắt đó, thôi đi vô nhà đi!"
Cái giếng đó nghe nói đầy xác lính, xác thường dân bị pháo kích, hoặc bắn lầm chết oan...
Sau này khu nhà ăn tập thể đó được đổi thành Nhà giữ trẻ cho cán bộ CNV làm trong Đầu máy và Toa xe Chí Hoà. Trong lúc họ đang xây, sửa chữa để biến thành Nhà trẻ thì tụi nhóc chúng tôi hay chơi bên đó lắm... Nhiều hôm có đứa thì bị ma nhét trong xó, có đứa thì sau khi chơi năm mười núp kiếm không ra thì được thắng, nhưng khi đi ra thì đi thẳng về nhà, không nói một câu...
Còn tôi thì có hôm cũng chơi năm mười, vì muốn cho tụi nó kiếm không ra nên đã núp thật kỹ tận trên cùng của các giàn giáo... Nằm một lúc lâu tụi nó vẫn không kiếm ra tôi, tôi đắc chí lắm, tụi nó thả gà về ăn thóc mà tôi vẫn ráng núp cho tụi nó phục lăn chơi... nhưng lúc ngửng đầu lên ngó trần thì thấy một cái bóng to sừng sững đụng cả trần nhà, cái đầu thì vuông và 2 mắt đỏ to như hai trái banh và sáng lập loè... Tôi sợ quá phóng quăng người từ trên cao bay xuống đất (Lý Tiểu Long còn sống chắc phải bái tôi làm sifu quá! ) rồi chạy bay về nhà... Leo lên gác ngủ và run cho đến gần sáng mới ngủ đc
Sau dãy nhà chúng tôi là khu đường sắt Chí Hoà, ma nhiều vô số kể... Chắc các bạn cũng biết cái vụ lật tàu chết cả trăm người ở Bàu Cá vào khoảng thời gian năm 7 mấy, 8 mấy... chứ? Các xác chết đều mang về đó cả...
Sẽ kể tiếp trong các post sau, hì hì...
..
Dì của TT cũng có kể câu chuyện cũng tương tự như chuyện bà 7 bán bánh ích trên đây, nhưng đây là chuyện của bà út bán cá ở Vũng Tàu.
Theo lời kể của bà Út, bà làm nghề bán cá ở thị trấn Ngãi giao, Bà Rịa Vũng Tàu, nơi có nghĩa địa Ngãi giao.
Ngày đó là phiên chợ Tết nên bà quyết định đi bán sớm để giành chỗ. Bà bắt đầu đi lúc 2, 3 giờ sáng nhưng chỉ mới đi được một đỗi không bao xa thì đã đến chợ, tuy có hơi ngạc nhiên nhưng bà nghĩ do mình đi nhanh hơn ngày thường, bà thấy chợ mới sớm mà đã đông đúc nhộn nhịp, mà sao ai nấy đều mặc áo trắng, đội nón lá lụp xụp, nhìn chung họ đều có vẻ buồn bã, nhìn thấy mấy đứa trẻ đang chơi chọi đất vào nhau, bà la chúng đừng chọi nữa kẻo văng đất vào cá của bà.
Buổi chợ đông người nên bà bán được rất đắt hàng, có người mua cá xong còn biếu thêm tiền cho bà nhưng bà vẫn thấy sao nét mặt ai cũng có nét lạnh lẽo, ảm đạm. Bán một hồi, bà cảm thấy mỏi mệt quá nên nằm xuống và ngủ thiếp đi. Khi thức giấc, trời đã sáng, bà nhìn chung quanh thì thấy mình đang nằm ở nghĩa địa, trên mỗi ngôi mộ là một con cá, móc túi ra bà thấy toàn là giấy vàng mã và tiền đô la âm phủ. Bà hoảng hồn hoảng vía, hớt hãi chạy về nhà và kể lại cho người nhà và hàng xóm nghe chuyện bà vừa trãi qua 1 buổi bán cá ở chợ âm phủ đó.
Từ đó về sau, bà không còn dám ra chợ sớm để giành chỗ tốt nữa vì bà nghĩ là do bà tham lam nên mới gặp chuyện như vậy.
Kính hết,